Tuyên Hoài Phong tạm biệt Niên Lượng Phú cùng tam đệ, thừa dịp chị mình ngủ chưa tỉnh bèn rời khỏi Niên trạch, tài xế không biết y sẽ không ở lại dùng cơm chiều nên chưa chuẩn bị xe, đỗ xe ở con ngõ phía sau.
Người gác cổng nói đi gọi tài xế lái xe tới trước cửa giúp Tuyên Hoài Phong, Tuyên Hoài Phong nói, "Không cần, tôi tự đi được, bọn họ lái xe cứ quen tay ấn còi xe loạn cả lên, lát nữa lại khiến đại tỷ thức dậy cũng không tốt."
Y đi ra con ngõ phía sau, vừa chuyển qua khúc cua liền thấy chiếc xe Lincoln của tổng trưởng cục hải quan đỗ ở góc, vài hộ binh vây quanh một bên xe, nhàn rỗi ngậm thuốc lá phì phèo.
Một gã hộ binh đang khua tay múa chân, nước miếng văng tứ tung: "Một chai tứ nguyệt thiên, bên ngoài bán ít nhất năm sáu chục đồng, ôi trái tim của tôi ơi, cái đó có gì tốt chứ, một bình rượu cũng đủ mua một người ở quê tôi đấy. Hai bình… là hơn một trăm đồng đấy. Tổng trưởng hào phóng quá, bên này người ta vừa tặng cho ngài ấy xong, ngài ấy lên ô tô, sang đến bên kia liền đưa cho tôi, bảo tôi nhận lấy. Mẹ con ơi, hơn một trăm đồng đấy!
Ngài ấy căn bản không thèm để mắt!"
Một gã hộ binh khác nói, "Hào phóng cái gì, đó là do tổng trưởng nhà chúng ta không có lộc hưởng, ngài ấy không thể uống rượu. Lúc trước ở Sơn Đông, ngài ấy nổi danh tửu lượng lớn, bây giờ lại không uống rượu. Ôi, lão gia nam tử hán đại trượng phu của tôi, quá đáng thương…"
Nói đến một nữa, bỗng nhiên chân sau trúng một đá của Tống Nhâm.
Hộ binh kia khó hiểu quay đầu lại, nhìn thấy Tuyên Hoài Phong đi tới bèn vội vã ngậm miệng.
Tất cả mọi người đứng lên, lúng túng cúi chào, "Tuyên phó quan."
Tống Nhâm hỏi, "Tuyên phó quan, trở về Bạch công quán sao?"
Tuyên Hoài Phong gật đầu.
Lái xe mở cửa giúp y, mọi người cùng lên ô tô, Tống Nhâm ở bên cạnh bảo vệ y, Bạch Tuyết Lam không ở đây nên hắn liền đến ghế sau ngồi bên cạnh y.
Chờ xe phóng như bay ra đến đường cái, Tuyên Hoài Phong đột nhiên hỏi Tống Nhâm, "Tổng trưởng vẫn chưa từng uống rượu lại sao?"
Tống Nhâm sửng sốt, biết y nghe được những lời khi nãy, chẳng hiểu tại sao, rõ ràng là biết chẳng liên quan gì tới mình nhưng lại cảm giác như đã làm sai việc gì đó, mặt đỏ như trái táo.
Lâu sau Tống Nhâm mới lúng ta lúng túng nói, "Tuyên phó quan, đám anh em nhàn rỗi quá nên mới nói mấy câu bậy bạ, những người này đều là dạng thô kệch, tôi thay bọn họ xin lỗi, lát nữa sẽ đá bọn họ mấy cái cho ngài nguôi giận. Chỉ mong ngài tỏ lòng từ bi, đừng nói gì trước mặt tổng trưởng, tổng trưởng mà phát hỏa là bọn họ phải chịu phạt."
Tuyên Hoài Phong mỉm cười nói, "Các cậu thật sự rất sợ hắn."
Tống Nhâm nói, "Tổng trưởng ân là ân, uy là uy, trời sinh thủ đoạn dứt khoát. Ai không sợ ngài ấy đây? Chỉ có ngài là không sợ. Ngài ấy sợ ngài."
Tuyên Hoài Phong hỏi, "Hắn sợ tôi?"
Tống Nhâm không biết lời nói không mặn cũng chẳng nhạt này của y có thâm ý gì, lo lắng bản thân nói sai, nghĩ trái nghĩ phải, cuối cùng quyết định không nói một chữ, chỉ lộ ra nụ cười không biết là thật thà hay giả bộ ngây thơ.
Tuyên Hoài Phong bèn không hỏi nữa.
Trở về Bạch công quán, Tuyên Hoài Phong hỏi người hầu, "Tổng trưởng đâu?"
Người hầu đáp, "Tổng trương ở trong phòng, vẫn đang ngủ."
Tuyên Hoài Phong nhìn đồng hồ, đã sắp năm giờ chiều, không khỏi hỏi, "Ngủ cả ngày sao?"
Người hầu nói, "Đâu có. Giữa trưa tổng trưởng ra ngoài một chuyến, hơn hai giờ trở về liền làm việc trong thư phòng, vừa mới đi ngủ thôi."
Tuyên Hoài Phong lặng lẽ nhíu mày.
Tên này tuyệt không biết quý trọng thân thể mình, hôm qua suốt đêm không ngủ, chẳng biết hôm nay lại bận rộn cái gì.
Người hầu lên tiếng, "Tuyên phó quan, sắp tới bữa chiều rồi, có cần gọi tổng trưởng dậy không?"
Tuyên Hoài Phong nói, "Để hắn ngủ đi. Bảo phòng bếp chuẩn bị cơm chiều cho tổng trưởng, khi nào hắn tỉnh sẽ ăn."
Người hầu lại hỏi, "Vậy ngài thì sao?"
Tuyên Hoài Phong nói, "Tôi không đói."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!