Nói như vậy một hồi, không khí không còn lạnh nhạt như trước nữa, hai người lẳng lặng ăn điểm tâm, thầm cho rằng Tuyên Đại Vân sẽ nhanh chóng trở về, không ngờ đến giữa trưa vẫn chưa thấy bóng Tuyên Đại Vân đâu.
Vú Trương đứng trên hành lang rình coi vào phòng khách, thấy Tuyên Hoài Mân không có ý rời đi, trong lòng thầm mắng hắn mặt dày mày dạn không biết xấu hổ.
Bất quá, Tuyên Hoài Mân là khách, lại là tam thiếu gia của Tuyên gia, bà cũng không biết làm thế nào với hắn. Nhà ăn đã chuẩn bị bữa trưa cho khách, chỉ có thể gọi người hầu đem bàn đồ ăn vốn tỉ mỉ chuẩn bị cho chị em Tuyên Hoài Phong dọn ra để hai vị thiếu gia dùng.
Hai anh em họ đều có suy nghĩ riêng, ăn uống qua loa, lại đợi hồi lâu mới nghe thấy hai tiếng còi ô tô từ phía xa truyền tới.
Tuyên Hoài Phong nói, "Nhất định chị ấy đã về."
Vội vàng đứng lên, đến cửa tiền sảnh đón người.
Quả nhiên nhìn thấy hai cô hầu gái ôm đầy tay đồ vật bước vào, có túi da ngoại quốc, có hộp đựng nho nhỏ bằng thủy tinh. Những người hầu khác cũng bưng trên tay mấy khúc vải màu sắc rực rỡ.
Tuyên Đại Vân cầm trên tay một chiếc túi xách nhỏ xinh, thân mặc một bộ sường xám thu thủy, khoác ngoài một chiếc áo hoa văn vàng xen vân đen, ưỡn chiếc bụng bầu, để một lão mụ tử dìu mình, lắc lư từng bước đi tới.
Tuyên Đại Vân nhìn thấy Tuyên Hoài Phong liền cười mắng, "Em cũng bận rộn quá nhỉ, chị ở nhà đợi bao nhiêu ngày, đến cái bóng dáng cũng chẳng đợi được, vậy mà vừa ra ngoài một chuyến là em đã tới rồi, muốn chị làm thế nào đây? Đoán ngày chắc? Chị biết, giờ em đã là nhân vật lớn rồi, cũng chả đem ai để vào mắt hết. Giờ khác xưa rồi, em còn nhớ ai là anh là chị nữa đây?
Không muốn gặp chị thì đừng có tới."
Tuyên Hoài Phong không dám phản bác, chỉ có thể xấu hổ cười cười, khoanh tay đứng bên cạnh nghe cô quở trách, thấy cô cố sức bước lên thềm đá ở cửa chính, y nhanh chóng chạy xuống, cùng lão mụ tử đỡ cô lên.
Tuyên Đại Vân không chịu để cho y đỡ mình, hơi tránh người sang một bên, bàn tay quơ qua, nhẹ nhàng vẫy trên không trung nửa vòng, điểm lên trán y, trừng mắt nói, "Đừng tưởng rằng dâng tí ngoan ngoãn ân cần là chị sẽ nhận sự dỗ dành của em. Hôm nay chị mua vải, đăng ten ngoại quốc, hương liệu, còn có một đôi vòng tay vàng nho nhỏ, đó là cho ngoại sanh tương lai của em, tổng cộng hết khoảng sáu bảy trăm đồng, em tài trợ đi, xem như tiền phạt.
Em có nhận hình phạt không?"
(Ngoại sanh: cháu trai đằng ngoại)
Tuyên Hoài Phong gượng cười nói, " Nhận phạt thì nhận phạt, nhưng rốt cuộc em làm gì khiến chị tức giận vậy?"
Tuyên Đại Vân vừa muốn nói chuyện, một bóng người từ cánh cửa đằng trước thình lình xuất hiện, đứng trước mặt cô gọi một tiếng: "Đại tỷ."
Tuyên Đại Vân hoảng sợ, tập trung nhìn lại, thì ra là Tuyên Hoài Mân. Cô có chút kinh ngạc, nhìn Tuyên Hoài Mân từ trên xuống dưới vài lần mới nói: "Thì ra là tam đệ. Đến thủ đô khi nào vậy? Từ lúc đến đây, chị rất ít khi nghe tin tức về em với mẹ của em."
Tuyên Hoài Mân hì hì nói, "Em mới đến một thời gian thôi. Mẹ nói em lớn rồi, cũng nên đi ra ngoài trải qua sự đời. Lúc đến thủ đô em đã gặp nhị ca vài lần rồi. Nhị ca không nhắc tới em trước mặt đại tỷ sao?"
Tuyên Đại Vân thản nhiên nói: "Nhị ca của em bận rộn, cho dù nó có không nói với chị thì em cũng có thể đến đây bất luận lúc nào. Dù sao cũng là người một nhà."
Tuyên Hoài Mân nói, "Đúng là có ý này. Đại tỷ đừng đứng như vậy, ngoại sanh sẽ mệt đấy, để em dìu chị." Vươn tay ra.
Tuyên Đại Vân không tiện tránh đi, chỉ có thể để hắn đỡ, cùng nhau tiến vào đại sảnh.
Tuyên Hoài Mân mang theo rất nhiều quà, tất cả đều đặt trong phòng khách, tất cả đều dùng giấy đỏ bao lại, danh mục quà tặng rất giống quy củ tặng quà thời xưa.
Tuyên Đại Vân thoáng nhìn qua cũng nhận thấy có ít nhất mười món là đồ vật quý hiếm.
Cô là tiểu thư trong gia tộc lớn, tuy trong lòng có chút kinh ngạc vì hắn ra tay hào phóng nhưng gương mặt vẫn tỏ ra thận trọng, đặt danh mục quà tặng xuống, nói với Tuyên Hoài Mân, "Làm gì thế này? Tình cảm chị em nhà chúng ta không cần những thứ này. Cho dù em có tiền độ rộng mở, kiếm được nhiều tiền, nhưng lúc đến thăm đại tỷ cũng không cần xa hoa lãng phí như thế. Góp tiền lại để mẹ em cất giữ đi.
Mấy bộ quần áo cho trẻ mới sinh này chị sẽ nhận, những món khác em mang về đi."
Tuyên Hoài Mân nói, "Đây đều là đồ em mua cho đại tỷ, tại sao lại muốn em mang về? Chẳng phải như vậy là không cho em chút thể diện nào? Tuy nói em là con của vợ nhỏ, nhưng đại tỷ cũng từng nói, mọi người không phân biệt đích thứ, tất cả đều là anh chị em tình thâm. Nếu đã là chị em tình thâm, tại sao đồ em trai tặng chị mình mà chị mình lại trả lại cửa? Nếu chị không muốn mấy thứ này thì cứ ném đi.
Em không có mặt mũi nào nhận lại đâu."
(Đích thứ: Trong các gia đình thời xưa, đích là con cái của vợ cả, chính thất. Thứ là con cái của thê thiếp.)
Đối với Tuyên Hoài Phong – người em trai huyết thống gần nhất với mình, Tuyên Đại Vân luôn có gì nói nấy, qua lại rõ ràng.
Nhưng, đối với tam đệ do thiếp thất sinh ra này, cho dù trong lòng khinh ghét, ngoài mặt cũng không thể không thể hiện phong độ con cái chính thất, ngược lại, cô luôn trưng vẻ mặt ôn hòa, chưa từng nói một câu nặng lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!