Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, lời này lúc nào cũng đúng.
Đặt câu nói đó lên người Bạch Tuyết Lam lại càng vô cùng chính xác.
Bạch Tuyết Lam luôn nhớ tới vết thương của Tuyên Hoài Phong, trong lòng càng thêm buồn bực, nhưng thân thể và tâm trí đã thống nhất với nhau, cho nên ở một vài thời khắc quan trọng lại có vẻ khá khó khăn.
Tỷ như một con sói đói bụng đến phát cuồng, thấy miếng thịt ngon lành rơi ở trước mắt còn bắt nó phải duy trì dáng vẻ nhàn nhã ăn cơm, vậy thì chẳng khác nào là chuyện tiếu lâm.
Miếng thứ nhất còn có thể rụt rè, nhưng đến miếng thứ hai, miếng thứ ba đã lộ ra nguyên hình, đặt Tuyên Hoài Phong dưới thân, đòi hỏi nhiệt tình theo bản năng. Tuyên Hoài Phong rơi vào tay hắn, không cách khẩn cầu, ngay cả sức lực thở dốc cũng không có, điều này càng khiến hắn dâng lên cảm giác muốn đùa bỡn.
Qua ba bốn hiệp, mắt thấy người yêu không chịu nổi "chà đạp", hắn đành ăn thêm một miếng lót dạ mới dần dần hòa hoãn lại, chỉ chậm rãi ra vào, tự hào vuốt ve nơi hai người gần gũi, đầu ngón tay dính phải dịch thể dinh dính tràn ra khỏi cơ thể, đáy lòng dâng lên cảm giác kiêu ngạo không thể thốt thành lời, mỉm cười hỏi: "Trướng lắm sao?"
Hiện tại, Tuyên Hoài Phong chỉ có thể để mặc hắn làm thịt mình, đâu còn nói được nên lời, thở dốc cúi đầu mà ừ một tiếng.
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Vậy anh chậm một chút, em cũng thư giãn một chút đi."
Đôi môi anh đào của Tuyên Hoài Phong lộ ra màu sắc diễm lệ, vẫn là ừ một tiếng.
Bạch Tuyết Lam cười, ngoan ngoãn nghe lời, lại hài lòng đòi hỏi thêm một lần.
Cuối cùng hắn cũng coi như biết chừng mực, sau lần đó, hắn liền bưng nước ấm tới vệ sinh một lượt cho Tuyên Hoài Phong, để Tuyên Hoài Phong đi ngủ.
Tuyên Hoài Phong vừa dựa vào gối đã mê man, bản thân hắn lại vô cùng sảng khoái tỉnh táo, giống như tất cả tinh khí ép ra khỏi cơ thể Tuyên Hoài Phong đều tràn vào cơ thể hắn, tinh thần cực kỳ hưng phấn, chẳng có lấy một chút mệt mỏi.
Ngay sau đó, hắn xuống giường, tiện tay khoác lên vai một chiếc áo ngoài, đi tới phòng Tôn phó quan, hỏi: "Nhốt em trai của Tuyên phó quan ở đâu rồi? Dù sao cũng rảnh rỗi, tôi muốn đến nhìn một cái."
Tôn phó quan hỏi: "Hơn nửa đêm rồi, đi ngay bây giờ à?"
Bạch Tuyết Lam gật đầu, lại nhíu mày, đắn đo nói: "Cậu cũng thấy tính cách của Tuyên phó quan ra sao rồi đấy. Tên này, tôi không thể giết."
Tôn phó quan nói: "Đúng vậy, tổng trưởng không thể không để lại chút thể diện cho Tuyên phó quan."
Hai người nói vài câu, lúc đó Tôn phó quan mới dẫn Bạch Tuyết Lam đi.
Bạch công quan vốn được sửa từ một tòa vương phủ cũ, diện tích cực lớn, khi Bạch Tuyết Lam đến ở cũng không sửa sang nhiều, nơi ăn chốn ở của chủ nhân cũ vẫn như vậy, chỉ bài biện thêm vài thứ hiện đại. Hầu gái và đầy tớ trai đều ở cùng một viện ở phía tây. Chỉ có điều, gian nhà vốn để đồ đạc linh tinh ở hậu viện đã được sửa sang lại để những hộ binh được điều tới từ Sơn Đông nghỉ ngơi.
Phần viện đó có một gian phòng trống đã được Tôn phó quan sử dụng, trên cửa sổ bị đóng bằng những thanh gỗ, trở thành nhà giam tạm thời.
Tuyên Hoài Mân đã bị nhốt ở chỗ này.
Thái độ của hộ binh đối với Tuyên Hoài Mân vô cùng không thân thiện.
Những người đàn ông thô lỗ này mặc dù chưa được học hành, nhưng tự bọn họ cũng có những chuẩn mực riêng.
Bọn họ là hộ binh của hải quan tổng trưởng, tự nhận là người của hải quan nha môn, đám người Quảng Đông này dám đánh mai phục với phó quan của tổng trưởng, đó chính là tát một cú thật đau lên mặt bọn họ.
Bên cạnh đó, thủ đoạn của kẻ thù vô cùng độc ác, làm nổ xe trở đầy hộ binh đến hài cốt cũng chẳng còn, hơn nữa còn đả thương khiến đội trưởng Tống Nhâm nhập viện, đây chính là món nợ máu.
Bởi vậy, tổng trưởng giết sạch tù binh bị bắt, trong mắt người khác có lẽ rất tàn nhẫn, nhưng trong mắt những hộ binh đã từng ra chiến trường, đã từng thấy đầy xác chết như bọn họ mà nói, đó là điều đương nhiên.
Tuyên Hoài Mân nếu đã bị bắt trong rừng, vậy hắn cũng là kẻ địch, nhóm hộ binh cũng chẳng quan tâm hắn là em trai của vị nào, chẳng chút khách khí, trói hai tay hắn lại, treo thả từ xà nhà xuống dưới, khiến hai chân hắn cách xa mặt đất.
Đương nhiên đến cơm tối cũng không cho hắn ăn.
Khi Bạch Tuyết Lam theo Tôn phó quan bước vào phòng, ánh mắt đầu tiên của hắn đã nhìn thấy Tuyên Hoài Mân bị treo trên xà nhà, đầu rũ xuống rất sâu, trông thảm hại chẳng ra hình dạng gì nữa.
Tôn phó quan nói: "Thả hắn xuống, tổng trưởng muốn tra hỏi."
Hai hộ binh đi tới, thả Tuyên Hoài Mân từ xà nhà xuống, sau đó trói hai tay hắn ra sau lưng, đẩy tới chiếc ghế băng, ép ngồi xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!