Chương 41: Part 2

Trước khi rời bệnh viện, Tuyên Hoài Phong còn đặc biệt yêu cầu đi thăm Tống Nhâm, y nói với Bạch Tuyết Lam: "Đừng nói với em đấy là trách nhiệm của hộ binh. Em chỉ biết cậu ấy đã cứu mạng em, nếu không có cậu ấy, hôm nay chưa chắc anh đã nhìn thấy em."

Bạch Tuyết Lam nói: "Muốn gặp cậu ta cũng chẳng khó. Nhưng chân em sưng to thế này, đi thế nào được? Nếu thật sự muốn đến thăm thì anh bế em đến đấy."

Tuyên Hoài Phong chợt đỏ mặt, ngăn lại: "Đã làm gì đến mức em không tự đi được. Em van anh đấy, anh chừa cho em chút thể diện đi, ở trước mặt người khác thì chỉ cần dìu em là được rồi."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Nếu đã cầu xin thì anh đồng ý, mà sau này sẽ đòi quà cảm ơn đấy."

Quả nhiên, hắn dìu Tuyên Hoài Phong đến phòng ngoại khoa khác thăm Tống Nhâm.

Tống Nhâm không hổ là lão binh từng trải, trúng hai viên đạn nhưng không phải vị trí nguy hiểm, khi Tuyên Hoài Phong tới, vết thương của Tống Nhâm đã được băng bó kỹ, chỉ tạm thời cử động bất tiện.

Tuyên Hoài Phong thực lòng cảm ơn vài câu ngược lại còn khiến Tống Nhâm mắc cỡ, đỏ bừng mặt nói: "Đó là bổn phận, là bổn phận."

Bạch Tuyết Lam nói: "Khen ngợi thôi đã là gì? Chờ cậu về công quán rồi tôi còn thưởng cho cậu thứ khác tốt hơn."

Quay đầu nói với Tuyên Hoài Phong, "Em đã thăm rồi đấy, em nên yên tâm đi. Anh biết rõ nhất, cái tên chỉ cần vài ngày là khỏe như vâm ngay. Qua đây, về nhà với anh."

Nghe câu cuối cùng hắn nói, trái tim Tuyên Hoài Phong nóng lên, vô cùng ngoan ngoãn để hắn đỡ lên xe hơi.

Dọc đường đi, hai người vẫn luôn nắm tay nhau, nhìn cảnh vật vội vàng rút ra sau ô cửa sổ, tựa như tấm ảnh cũ phai màu xẹt qua trước mắt.

Hai người đều hiểu, tình cảm giữa bọn họ đã bất đồng với quá khứ.

Đã phát triển thành cảnh giới khác biệt.

Tuyên Hoài Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên thấp giọng nói: "Nhìn kìa."

Bạch Tuyết Lam tiến tới, nhìn theo hướng y chỉ lên bầu trời.

Bầu trời như một tấm nhung lam nhạt sạch sẽ, xen vào đó là viền vàng cực kỳ xinh đẹp, những đám mây xanh nhạt đủ màu sắc lững lời trôi tự do.

Bạch Tuyết Lam thốt lên: "Đây là cảnh hoàng hôn đẹp nhất mà anh từng thấy."

Tuyên Hoài Phong chỉ lên, nói: "Em thấy đám mây kia rất giống anh."

Bạch Tuyết Lam nói: "Mây luôn thay đổi hình dạng, trong lòng em nghĩ đến ai thì nó sẽ giống người đó."

Tuyên Hoài Phong mỉm cười, cuối cùng đành im lặng chấp nhận.

Trở lại công quán, Bạch Tuyết Lam tự dìu Tuyên Hoài Phong trở về phòng, Tôn phó quan lại tìm đến.

Sáng sớm hôm nay hắn phải tới hải quan nha môn làm việc, đã không thuận lợi thì chớ, sau lại nghe nói Tuyên Hoài Phong xảy ra chuyện, tổng trưởng dẫn người đằng đằng sát khí ra khỏi thành, hắn mới vội vã rời khỏi hải quan nha môn, trở về hỗ trợ xử lý công việc, vào cửa thấy Bạch Tuyết Lam liền nói: "Tôi sợ đến nỗi cả người đều là mồ hôi đây này, may mà tổng trưởng lẫn Tuyên phó quan đều bình an trở về.

Đúng là người lương thiện được trời phù hộ."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Đúng là cậu ấy được trời phù hộ. Nếu trong tay không có mấy khẩu súng kia thì đã sớm bị người ta xử lý rồi. Đường huynh còn bảo tôi làm tổng trưởng thì không nên chuẩn bị nhiều súng như thế ở công quán, lần này coi như đã thể hiện được tác dụng của chúng rồi đấy, để xem sau này hắn còn mở miệng ra nói thế nào được nữa."

Tiếp, lại hỏi: "Chuyện trong rừng làm đến đâu rồi?"

Tôn phó quan liền dùng khóe mắt liếc Tuyên Hoài Phong.

Bạch Tuyết Lam nói: "Không cần kiêng dè, cậu ấy hiểu tôi."

Tôn phó quan lên tiếng: "Bất kể là kẻ ngoan cố chống lại hay đầu hàng, đều giết toàn bộ. Thi thể thu thập được khá nhiều, tất cả đều đưa đến cục cảnh sát, báo là đám thổ phỉ bắt cóc tống tiền ở ngoại thành."

Bạch Tuyết Lam nói: "Ừm, làm đúng ý tôi đấy. Bây giờ chính phủ muôn lôi kéo đám quân nhân Quảng Đông này nên mới ưu đãi bọn chúng đủ điều, khiến bọn chúng còn ngang hơn cua. Làm ra cái trò còn khỉ này, tưởng là tôi sẽ kiêng kị? Tôi tuyệt đối không để lại đường lui cho bọn chúng, cứ vu cho bọn chúng cái tội danh "cướp", giết cho bọn chúng máu chảy đầu rơi. Còn nữa, họ Triển kia đâu?

Đã chết chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!