Chương 40: Part 1

Tuyên Hoài Phong nghe tiếng nã đạn sau lưng, y nhanh chân chạy vào cánh rừng.

Đến bên bìa rừng, một bóng người vụt ra, hai cánh tay giang rộng, coi y như chú chim nhỏ bay đụng vào lồng ngực mình mà ôm chặt lấy.

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, Tuyên Hoài Phong thấy mình bị người khác ôm lấy, y lập tức nhấc đầu gối thụi lên giữa hai chân đối phương.

Đối phương phản ứng cực mau, động tác nhoáng lên, dùng đùi chặn đầu gối đang thụi lên, mặc dù không đụng phải cậu nhỏ nhưng cũng khiến hắn đau nhíu cả mày, cười khổ nói: "Chỉ biết đánh người yêu của mình thôi."

Giọng nói này vừa truyền vào tai, cả người Tuyên Hoài Phong đều thả lỏng, khàn khàn gọi một tiếng, "Bạch Tuyết Lam."

Liền xìu người ngã xuống.

Bạch Tuyết Lam chỉ định nói đùa một câu, là một câu giả vờ hài hước trong khi ruột gan nóng như lửa đốt, vừa thấy Tuyên Hoài Phong yếu đuối như thế, chiếc mặt nạ hài hước không cách nào duy trì tiếp, đành phải để y ngồi xuống đất, ôm nửa người y, vẻ mặt lo lắng: "Làm sao vậy? Bị thương ở đâu?"

Lúc Tuyên Hoài Phong lao vào lòng mình hắn chưa kịp nhìn kỹ, bây giờ vừa nhìn đã thấy gò má phải Tuyên Hoài Phong sưng rất to, năm vệt ngón tay hiện lên rõ ràng, quần áo bị người ta kéo rách, trong lòng Bạch Tuyết Lam dâng trào giận dữ, giọng nói lại càng dịu dàng, thấp giọng hỏi: "Triển Lộ Chiêu đánh em?"

Bên kia rõ ràng còn đang đấu, tiếng súng liên tiếp không ngừng.

Một hộ binh chạy tới báo cáo, "Tổng trưởng, tìm được đội trưởng Tống rồi. Người vẫn còn sống, chỉ trúng hai phát đạn."

Bạch Tuyết Lam nói: "Sống là tốt rồi, phái một chiếc xe đưa cậu ta tới bệnh viện. Những người khác tiếp tục vây bắt trong rừng. Là họ Triển làm, tôi đoán không sai chứ?"

Câu sau đó chính là hỏi Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong nói: "Bọn họ đều mặc thường phục, trên mặt che bằng vải đen. Tuy nhiên, em quả thực đã nhìn thấy họ Triển kia."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Có người quen nào khác hay không?"

Tuyên Hoài Phong nhớ tới gã tam đệ chẳng chịu thua kém ai bao giờ của mình, do dự một lúc, lắc đầu.

Bạch Tuyết Lam hừ một tiếng, "Đừng giấu anh, anh biết, chí ít Tuyên Hoài Mân cũng dây vào chuyện này."

Tuyên Hoài Phong bị hắn vạch trần nhưng không cãi lại, an tâm thoải mái tựa vào lòng Bạch Tuyết Lam, cảm giác khác một trời một vực với sự kinh hồn táng đảm khi nãy, y tuyệt đối không muốn đấu võ mồm với Bạch Tuyết Lam, chỉ muốn gần Bạch Tuyết Lam hơn một chút.

Chậm rãi xê dịch thân thể lại động đến vết thương trên ngươi, y khẽ hừ một tiếng.

Bạch Tuyết Lam vội hỏi: "Em bị thương sao? Đau ở đâu?"

Tuyên Hoài Phong hất hất cằm ra hiệu.

Bạch Tuyết Lam vội vàng vén áo y lên, hiện ra trước mắt là vùng bụng bị lõm khá sâu, cả một mảng đều là màu xanh tím.

Bạch Tuyết Lam vừa tức vừa xót xa mắng, "Sao không nói sớm?"

Ôm ngang y trở về, nói: "Đưa em tới bệnh viện."

Ra khỏi cánh rừng, quả nhiên nhìn thấy mấy chiếc xe hải quan tổng thự đỗ bên cạnh cánh rừng, trong đó có một chiếc ô tô chuyên dụng của Bạch Tuyết Lam. Mấy hộ binh đang áp giải vài gã cúi gằm đầu, cả người bê bết máu đi tới, xin chỉ thị của Bạch Tuyết Lam, "Tổng trưởng, mấy gã này bị thương, đang chạy trốn ở ven rừng thì bị quân ta bắt lại. Phải xử lý như hế nào?"

Tuyên Hoài Phong thầm nghĩ, mấy người này chắc là bị mình nổ súng bắn bị thương lúc đang chạy trốn.

Bạch Tuyết Lam không thèm liếc mắt nhìn đám người kia, mặt không biểu hiện nói: "Với đám thổ phỉ này, chính phủ lúc nào cũng thẳng tay triệt hạ."

Đám người bị bắt kinh hãi ngẩng đầu kêu la: "Chúng tôi không phải thổ phỉ, chúng tôi là quân nhân chân chính. Chúng tôi yêu cầu sự phán quyết công bằng của chính phủ."

Bạch Tuyết Lam cười lạnh nói: "Chúng mày thích công bằng chứ gì, được, ông cho chúng mày công bằng."

Tuyên Hoài Phong biết lá gan của hắn vô cùng lớn, chuyện gì cũng dám làm, y sợ hắn làm xằng làm bậy nên đành mở miệng nói: "Tổng trưởng, tôi thấy chuyện này…"

Lời còn chưa dứt thì Bạch Tuyết Lam đã khom lưng đặt y ngồi vững vàng lên ghế sau ô tô, thẳng người lại, rút súng, đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng, từng nhát súng hướng về ngực đám tù binh, mỗi tên một phát đạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!