Chương 4: (Vô Đề)

Nhìn những vị khách vui vẻ tự đắc chung quanh, Tuyên Hoài Phong bất giác ngáp một cái, thầm nghĩ trận mạt trượt này của Bạch Tuyết Lam ít nhất cũng phải kéo dài vài tiếng đồng hồ mới chấm dứt, ngày mai còn phải đi thăm chị, không thể vác đôi mắt thâm quầng đi tìm cô, vẫn nên đi ngủ sớm một chút mới ổn.

Y bước trở về phòng, gọi người mang nước ấm đến, tắm rửa sạch sẽ một lượt liền nằm lên giường.

Bởi vì trước đó ôm ấp nháo loạn với Bạch Tuyết Lam một trận, tinh lực tiêu hao không ít, Tuyên Hoài Phong vừa đặt đầu lên gối đã lập tức chìm vào giấc ngủ, ngọt ngọt ngào ngào, đến một giấc mơ cũng không thấy.

Chẳng biết qua bao lâu, mơ hồ cảm thấy trên mặt ngưa ngứa.

Tuyên Hoài Phong ngủ say tới tám chín phần, miễn cưỡng trở mình nằm nghiêng, không để ý tới.

Cách một hồi lại cảm thấy một bàn tay dán lên rốn, dường như muốn đùa dai nên càng lúc càng hướng lên trên, cho đến khi di chuyển đến đầu ngực lại bắt đầu nhẹ nhàng xoa nắm.

Tuyên Hoài Phong bị quấy rầy đến tỉnh giấc, nghe thấy ngoài cửa thoang thoảng tiếng chim hót nhưng vẫn nhắm mắt không chịu mở, thở dài, "Anh định cả ngày cứ như vậy, không chịu chấm dứt sao?"

Bạch Tuyết Lam cười mỉm, dùng bả vai huých y, "Đồ sâu lười, mặt trời chiếu lên đến mông rồi đấy, vẫn chưa chịu thức dậy?"

Lúc này Tuyên Hoài Phong mới mở to mắt, vừa nhìn, quả nhiên mặt trời bên ngoài đã hoàn toàn ló dạng, phỏng chừng đã mười một mười hai giờ, tiếp tục nhìn, trên người Bạch Tuyết Lam vẫn còn mặc áo dài.

Tuyên Hoài Phong cau mày nói, "Đánh mạt trượt thông đêm?"

Bạch Tuyết Lam đáp, "Ừ, mệt chết đi được, thua mất hai ngàn, còn chưa tắm rửa gì nữa. Dậy đi, anh bảo người hầu chuẩn bị nước ấm, tắm xong rồi chúng ta cùng đi ăn sáng, sau đó tới Niên trạch thăm chị em."

Tuyên Hoài Phong thoáng kinh ngạc, nâng nửa người lên, "Anh đến thăm chị em làm gì?"

Bạch Tuyết Lam nheo mắt nhìn y, lại nói: "Em cũng đã thừa nhận sẽ theo anh cả đời rồi, đương nhiên chị của em cũng sẽ là chị của anh. Tại sao anh không thể tới thăm cô ấy? Phải nói cho rõ ràng, sau đó cô ấy sẽ không thể giữ ý định bắt em từ chức."

Đến lúc này, Tuyên Hoài Phong đã quên cả việc trách cứ Bạch Tuyết Lam đánh bạc thâu đêm, chỉ bồn chồn đến độ lắc đầu liên tục, "Không được, không được. Chị em là người phụ nữ truyền thống, anh xằng bậy như vậy sẽ dọa chị ấy sợ, em cũng sẽ không tha thứ cho anh."

Bạch Tuyết Lam hỏi lại, "Chẳng lẽ cứ lừa gạt cô ấy mãi? Như vậy thì tốt cho cô ấy? Anh không sợ người khác lời ra tiếng vào, tại sao phải che che dấu dấu? Hay là em sợ người khác nói bóng gió?"

Tuyên Hoài Phong nói, "Ai bảo luôn phải giấu diếm chị ấy? Em đã chấp nhận anh rồi thì tuyệt đối không dao động. Nhưng hiện tại không được, chị ấy sắp sinh rồi, không chịu nổi kích thích."

Bạch Tuyết Lam bỗng nhiên nở nụ cười, hôn lên má y, "Lo cái gì, anh chỉ nói đùa thôi, ai dám kích động bà chị bảo bối của em? Có điều, hôm nay em đi thăm cô ấy, cô ấy lại nói xấu anh với em, muốn em từ chức, vậy em định làm thế nào dây?"

Bấy giờ Tuyên Hoài Phong mới hiểu, thì ra Bạch Tuyết Lam nói những lời này để mình chuẩn bị phương án dự phòng trước, y không khỏi tức giận đẩy hắn sang cạnh giường, cắn răng nói, "Đầu óc anh toàn chứa mấy mưu kế đối phó với em hả? Cái gì cũng chẳng chịu nói thẳng, vừa mở miệng đã khiến em sợ đến nhảy dựng lên. Nếu chị em mở miệng yêu cầu, em sẽ lập tức đồng ý, lập tức từ chức ở hải quan tổng thự của anh!"

Bạch Tuyết Lam ha hả cười nói, "Anh chả thèm tin đâu."

Nhào tới đè Tuyên Hoài Phong, hôn chùn chụt lên mi gian, gò má, chóp mũi, cánh môi, xong xuôi mới buông y ra, nhảy xuống giường, đi tắm.

Tuyên Hoài Phong thật sự bó tay với hắn, y ngồi trên giường lắc đầu một lúc lâu, cảm thán bản thân lên nhầm thuyền giặc, sau đó cũng xuống giường đánh răng rửa mặt, chọn một bộ đồ âu tinh tế trong tủ áo mặc vào, dặn tài xế lái xe đưa mình tới Niên trạch.

Đến Niên trạch, người gác cổng vừa thấy xe của tổng trưởng cục hải quan liền nhanh chóng chạy vào báo tin.

Tuyên Hoài Phong vừa vượt qua cổng chính, vú Trương nhận được tin ở bên trong bèn tươi cười như hoa chạy ra tiếp đón, nói luôn miệng: "Ai u, sao cậu tới lại chẳng viết trước bức thư nào thế? Tiểu thư cằn nhằn ngần ấy ngày rồi, lúc nào cũng ngóng tiểu thiếu gia đến thăm cô ấy, vậy mà hôm nay lại ngồi xe ra ngoài mất rồi. Đúng là không phải dịp, không phải dịp!

Tiểu thiếu gia mau vào trong ngồi một chút."

Vừa kéo Tuyên Hoài Phong đi vào bên trong vừa quay đầu lại nói với người gác cổng: "Tam Tài, cậu nhanh đi tới tiệm bán tơ lụa của Lão Mai nhìn thử xem phu nhân có ở đó hay không, nếu có ở đó thì nói với phu nhân là em trai của cô ấy đến. Cẩn thận chút, đừng để phu nhân đi vội quá."

Tuyên Hoài Phong hỏi, "Chị ấy ra ngoài sao? Đúng là không đúng lúc rồi. Tôi nên gọi điện trước mới phải."

Vú Trương nói: "Cô ấy muốn mua chút vật liệu may mặc, may vài bộ quần áo cho trẻ con. Tôi cũng nói rồi, mấy việc như thế này cứ để bà già như tôi làm là được rồi, cô ấy lại không đồng ý, nói muốn tự mình làm."

Đi đến dưới hành lang, Tuyên Hoài Phong giương mắt nhìn thoáng phía xa, dường như có bóng người ngồi bên cửa sổ trong phòng, y lập tức hỏi vú Trương, "Hôm nay còn có khách khác sao?"

Vú Trương bĩu môi, hậm hừ nói, "Khách nào? Cái đồ mặt dày không biết nhục, không có mẹ dạy."

Tuyên Hoài Phong khó hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!