Chương 39: Part 2

Cánh rừng này thực sự quá lớn.

Y không khỏi hoài nghi, liệu dòng sông phía đông kia có thực sự tồn tại? Hay vì lúc đó y đã nhớ nhầm? Hoặc đã đi nhầm hướng?

Tâm trí y bây giờ rất hỗn loạn, cố gắng ép buộc đôi chân mình hoạt động như máy móc, tự nhủ với bản thân như niệm chú, là tự mày sống chết muốn tự do, muốn nhân quyền, hiện tại đúng là đã được tự do, nhưng lại chọc phải ổ rắc rối cực lớn. Nếu quả thực bị người ta bắt sống, bảo Bạch Tuyết Lam làm sao quan tâm đến mày nữa?

Để Bạch Tuyết Lam coi thường thì quá nhục nhã.

Mặc dù trong vô cùng hỗn loạn, nhưng y vừa chạy thục mạng vừa rất dứt khoát nghĩ mình không nên nghĩ đến những việc nhỏ nhặt vào lúc này.

Đột nhiên, âm thanh tươi mát róc rách chảy và tai.

Chỉ một giây đó thôi cũng đủ để Tuyên Hoài Phong nghe rõ ràng.

Là tiếng nước!

Y sung sướng như phát điên, càng vận hết sức chạy về phía trước.

Chỉ cần giải được thuốc mê, chỉ cần hai khẩu Brown của y còn có đạn, vậy thì y chẳng còn gì phải sợ. Bọn họ có thể có bao nhiêu người? Cùng lắm thì mười tám. Đầu óc tỉnh táo, có súng trong tay, đến một người bắn một người, tới một đôi bắn một đôi.

Kỹ năng bắn súng của y là do chính Bạch Tuyết Lam dạy.

Tiếng nước ngày càng rõ ràng, vòng qua mấy cây đại thụ, tầm nhìn chợt trống trải, một con sông nhỏ như thiếu nữ đắm mình dưới ánh mặt trời, an tĩnh uốn lượn chảy qua bìa rừng.

Ánh hoàng kim nhảy múa theo dòng chảy.

Tuyên Hoài Phong thoáng nhìn qua chung quanh, không phát hiện bóng người, y khom lưng đi từ từ theo bìa cánh rừng ra ngoài. Y không dám lộ diện, nép thân ngồi xuống bên cạnh một tảng đá cực lớn.

Tới thời điểm này rồi, y chẳng còn thời gian quan tâm giày có bị ướt hay không.

Hai chân đưa xuống nước chưa để ngập đến đầu gối, đặt hai khẩu Brown cứu mạng lên tảng đá lộ ra trên mặt nước, cúi đầu vốc nước hất lên mặt, không ngờ gương mặt mới cảm nhận được một chút lành lạnh thì một lực cực lớn từ phía sau vọt tới bất ngờ, tựa hồ có một đôi tay đẩy mạnh lên lưng y, đôi chân nhất thời trụ không vững, trọng tâm hướng thẳng xuống lòng sông.

Gương mặt Tuyên Hoài Phong ngập trong nước, đường nhìn không rõ, không thể thở, hai tay khua loạn trên mặt nước, cánh tay thần bí trên lưng vẫn ra sức níu chặt, không cho y ngẩng đầu.

Đỉnh đầu truyền tới cảm giác đau nhức như bị xé toạc.

Dường như ai đó nắm tóc y, đẩy y xuống sông, nhấn đầu y sâu xuống nước.

Tuy Tuyên Hoài Phong sinh ra và lớn lên ở vùng Quảng Đông nhiều sông nước, nhưng kỹ năng bơi lội lại rất kém, bị đè xuống và bị nhấn nước liền uống ngay vài ngụm nước lớn, đầu váng mắt hoa, không phân rõ phương hướng, hai tay cào loạn, tựa hồ bám được một chút vào thân thể kẻ hành hung mới khiến đối phương lỏng tay một chút.

Thừa cơ hội, Tuyên Hoài Phong liều mạng ngẩng đầu lên khỏi mặt nước hít một hơi, lúc này mới phát hiện chân không chạm được đáy sông, phía dưới giống như vực sâu không đáy, mới chỉ liếc nhìn được ánh mắt trời một cái, nháy mắt lại chìm xuống.

Lúc này, cánh tay tội ác thần bí kia đã biến mất, chỉ còn mình y liều mạng giãy dụa trong làn nước.

Y vắt kiệt sức khua khoắng tứ chi, chỉ mong nắm được thứ gì đó, nhưng bốn phía chỉ có sông nước vô tận.

Y muốn không khí.

Cho dù một chút thôi cũng tốt!

Nín thở khiến phổi nóng như than đỏ, nóng dần nóng dần, càng lúc càng khiến y sợ hãi tựa có kẻ dùng sắt nóng ấn lên trái tim, muốn ép y phát điên.

Năm ngón tay y tóm vào khoảng không, cảm thấy sức lực trên người bị rút cạn.

Cảm giác tuyệt vọng tiến gần đến cái chết bao phủ lấy y.

Tuyên Hoài Phong tuyệt vọng nhớ tới Bạch Tuyết Lam.

Y không muốn chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!