Chương 38: Part 1

Ngoại thành.

Vài chiếc ô tô phóng rất nhanh về hướng Phong Sơn, dọc đường đi cát bay đá chạy.

Bạch Tuyết Lam ngồi trên một trong những chiếc xe đó, trong lòng tràn đầy lo lắng.

Hắn cũng không biết rốt cuộc là vì sao nhưng cảm giác bất an luôn tồn tại trong lòng cào xé trái tim hắn.

Cảm giác phiền muộn không thể diễn tả.

Tối hôm qua hắn không nên phát cuồng thái quá như thế, không nên cố ý uống say như thế.

Nếu không uống say mà tối trở về phòng trò chuyện tự nhiên với Tuyên Hoài Phong, thì hắn cũng chẳng ngủ đến mê mệt như thế, đến khi tỉnh lại mới giật mình phát giác cục diện đã xoay vòng đến mức này.

Thậm chí, hắn vốn không nên vì một tên họ Lâm gây mà ra những chuyện lôi thôi này.

Quán cơm tây Nhã Lệ?

Hôm qua Hoài Phong ngoại trừ tới hải quan nha môn cũng chỉ có đến Niên Trạch. Trong hải quan nha môn thì không cần phải bàn, Bạch Tuyết Lam biết, Hoài Phong là đi gặp Tôn phó quan. Vậy thì chỉ có Niên trạch.

Ở Niên trạch, Niên Lượng Phú đã nói gì với Hoài Phong?

Hẹn gặp ai ở quán cơm tây Nhã Lệ?

Không thể là Niên Lượng Phú.

Trước khi ra khỏi cửa, Bạch Tuyết Lam đã hỏi qua, hôm nay Niên Lượng Phú đến nha môn làm việc rất đúng giờ.

Họ Niên đó, nếu không còn chút tác dụng cỏn con nào nữa, vậy nên sớm xử lý.

Thế nhưng…

Trực giác mách bảo cho Bạch Tuyết Lam biết, những việc hắn làm vẫn chưa đủ.

Gần đây Niên Lượng Phú qua lại với quân Quảng Đông rất thân thiết, sao lại không lộ chút phong thanh cho Hoài Phong? HOài Phong thường không hề phòng bị…

Đang nhíu mày trầm tư, ô tô "két" một tiếng, dừng lại nửa đường không hề báo trước.

Bạch Tuyết Lam bỗng nhiên nâng mắt, quay cửa kính xe xuống hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Người trong xe phía trước đều nhảy xuống, quay mặt về phía đại lộ phía trước, chẳng biết đã trông thấy việc không hay nào. Nghe Bạch Tuyết Lam hỏi, một hộ binh lưng đeo súng vội vàng chạy tới báo cáo: "Tổng trưởng, phía trước đã xảy ra chuyện."

Vừa dứt lời, lại một hộ binh nữa chạy tới.

Người đó hơi lớn tuổi, kinh nghiệm cũng dày dặn hơn, thấy Bạch Tuyết Lam liền trầm giọng nói: "Tổng trưởng, là xe của công quán bị người ta chôn thuốc nổ ở trên đường."

Đầu óc Bạch Tuyết Lam nổ ầm một tiếng.

Hắn xuống ô tô, tay vịn lên cửa xe, cả năm ngón tay đều tê dại, dường như máu đều đông lại.

Cảm giác lạnh thấu xương này cũng đông lạnh tất cả những phản ứng mạnh mẽ của hắn, trong mắt người ngoài, họ ngược lại càng cảm thấy hắn quá bình tĩnh.

Hắn đi qua một chiếc xe trước mặt, đi tới chặng đường phía trước quan sát, quả nhiên khắp mặt đất đều là những mảnh vụn đã cháy đen.

Hắn bình tĩnh tiến lên phía trước, bước chân không loạn một nhịp, ánh mắt nặng nề đảo qua. Hắn nhìn thấy một hố đen hình dạng cổ quái trên mặt đường, ô tô đã bị nổ thành nhiều mảnh to nhỏ khác nhau, hòa lẫn trong đó còn nhiều dấu vết máu thịt và các phần tay chân bị cụt còn sót lại, mùi khói lửa khét lẹt tuy không còn nồng nhưng vẫn phiêu đãng trong không khí.

Một chiếc cờ hiệu của hải quan tổng thự còn cắm trên một mảnh ô tô nhỏ, thỉnh thoảng lại phất phơ đón gió như buồn bã than khóc điều gì lại vừa như đang châm chọc.

Dạ dày Bạch Tuyết Lam bỗng nhiên co thắt lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!