Chương 37: Part 2

Hôm nay, ánh mặt trời thật đẹp mắt.

Trời trong nắng ấm, những kẻ giàu có ra ngoại thành vui chơi cũng nhiều.

Bởi vì đường hẹp xe chen chúc nhau, ở cửa thành, một chiếc xe hơi đắt tiền bị một xe hoa quả ngựa kéo cọ vào cửa xe, hai phe cãi vã, chiếm hơn phân nửa đường cái, không thông hành được, khiến một hàng ô tô tắc ở cổng thành tựa như thân rồng.

Có đứa trẻ bán báo quần áo tả tơi rất hiểu cách làm ăn, nó ôm đầy một ôm báo chí đi đến hàng dài ô tô, vừa giơ tờ báo trong tay vừa cất cao tiếng, "Máy bay địch oanh tạc Tế Nam, con số thường dân chết hoặc bị thương đã lên tới hơn một ngàn! Một mao tiền một tờ! Tổng lý quyết tâm nghiêm cấm thuốc giảm đau, người hút phải vào tù! Một mao tiền một tờ!"

Tuyên Hoài Phong quay cửa kính xe xuống, gọi đưa trẻ bán báo đến, mua một tờ.

Mở ra đọc, quả nhiên là tin tức liên quan đến việc cấm ma túy.

Tống Nhâm không biết chữ, ngồi bên cạnh ngơ ngác nhìn, Tuyên Hoài Phong liền đọc vài câu cho hắn nghe.

Tống Nhâm hưng phấn nói, "Vậy tất hiên là tốt rồi. Tổng trưởng và Tuyên phó quan là người trên trời, có thể làm chuyện lớn, còn có thể lên báo nữa."

Tuyên Hoài Phong nói: "Đây là việc tổng trưởng làm, được đăng lên báo là tổng lý, chẳng liên can gì đến tôi cả. Song, hiện tại chỉ là cho dân chúng nghe được chút phong thanh thôi, nhắc nhở họ một chút, chờ sau này điều lệ mới được ban hành, lúc đó mọi người sẽ thấy được thứ thực sự lợi hại."

Phía trước vang lên vài tiếng còi ô tô inh ỏi.

Chiếc ô tô và chiếc xe ngựa cãi nhau cuối cùng cũng rời đi, hàng dài ô tô từ từ tản ra.

Khi chiếc ô tô Lincoln rời khỏi cửa thành, tiến về phía Phong Sơn, thời gian hẹn với Tuyên Hoài Mân đã quá gần hai mươi phút.

Tuyên Hoài Phong bước vào nhà hàng Nhã Lệ, nhìn thấy bàn nào cũng đầy người, rất nhiều phụ nữ mặc những bộ váy áo xinh đẹp, các quý ông mặc âu phục thời thượng đang cùng nhau ngồi bên bàn nói chuyện phiếm, làm thế nào cũng không thấy Tuyên Hoài Mân.

Y đang lo lắng mình đến muộn, Tuyên Hoài Mân đã đi rồi. Bỗng thấy một người bước ra từ chỗ sâu trong hành lang phía trước của nhà hàng, liên tiếp vẫy tay với y, chính là Tuyên Hoài Mân.

Tuyên Hoài Phong nhanh chóng tiến tới.

Vừa đến trước mặt, Tuyên Hoài Mân liền tỏ vẻ sốt ruột hỏi: "Sao giờ anh mới đến? Em định về rồi đây."

Tuyên Hoài Phong xin lỗi: "Xin lỗi, vừa lúc ô tô đến cửa thành lại…"

Không đợi y nói xong, Tuyên Hoài Mân liền ngắt lời, "Được rồi, không có thời gian nghe những việc này. Nói chung là do em xui xẻo, đợi cả nửa ngày trời rồi, vào trong rồi nói tiếp."

Tuyên Hoài Phong cùng hắn vào khu ghế lô.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy một cô bé ăm mặc rất xinh xắn, cô bé đứng lên khỏi chỗ ngồi, gương mặt ửng đỏ quan sát y.

Tuyên Hoài Mân nói với cô bé: "Em đứng ngây ra đó làm gì? Chẳng phải đã gặp anh ấy ở Thư Yến các một lần rồi sao? Lẽ nào em quên dáng vẻ của anh ấy rồi?"

Lúc này Tiểu Phi Yến mới nói: "Nhớ chứ, đây là Tuyên phó quan."

Cô bé mỉm cười với Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Mân nói: "Vị nhị ca này của anh là một nhân vật tựa như Thời Vũ, Tống Giang vậy, rất thương hương tiếc ngọc. Sợ Triển tư lệnh bán em cho một nơi không dành cho con người nên anh ấy bằng lòng bỏ tiền chuộc em lại. Em có đồng ý hay không?"

Tiểu Phi Yến chuyển mắt nhìn về phía Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong không ngờ Tuyên Hoài Mân lại làm trò trước mặt cô bé, lời nói rành mạch như thế ngược lại còn khiến y ngượng nghịu, quay sang gật nhẹ với Tiểu Phi Yến, hỏi: "Gần đây em có ổn không? Có người rất nhớ em, lúc nào cũng hỏi thăm em có bình an hay không."

"Có người" ấy đương nhiên là chỉ cô gái vô cùng có tình nghĩa tên Lê Hoa ở Thư Yến các.

Tiểu Phi Yến hình như lại hiểu sai ý, ánh mắt nhìn Tuyên Hoài Phong sinh ra chút ngượng ngùng, ngây thơ cười nói: "Em sống rất ổn, nhờ phúc của ngài cả. Tuyên phó quan, ngài là người tốt, em biết ngài chuộc em rồi sẽ đối xử tốt với em."

Tuyên Hoài Phong biết lời mình nói gây hiểu lầm nên càng cuống, y lại không tiện biện bạch, chẳng thể làm gì khác hơn là mỉm cười.

May mà Tuyên Hoài Mân khơi vấn đề chính ra, hỏi Tuyên Hoài Phong, "Nhị ca, việc em đồng ý, em đã làm. Bây giờ người ở ngay trước mặt anh rồi. Nhưng mà, cho dù là anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng. Anh đừng nợ em tiền chuộc thân cho Tiểu Phi Yến đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!