Chương 36: Part 1

Ngày hôm đó, Tuyên Hoài Phong tỉnh dậy cực sớm.

Khi y mở mắt ra, Bạch Tuyết Lam bên cạnh vẫn ngủ rất say.

Mặc dùng trong lòng còn đầy tức giận với người này, càng không hài lòng việc hắn mượn cớ say sưa, nhưng sau khi tỉnh lại, Tuyên Hoài Phong vẫn không kiềm được mà bất giác ngắm nhìn gương mặt anh tuấn đang say ngủ ấy.

Đại khái là do tinh thần người mới tỉnh ngủ không được minh mẫn lắm, cũng mềm lòng hơn so với lúc tỉnh táo, chẳng kiên định bằng.

Đại khái là khi một người đang ngủ, nhất là một người đàn ông như Bạch Tuyết Lam đang say ngủ, luôn có vẻ ngoan ngoãn yên tĩnh hơn lúc tỉnh, không hề phòng bị, khiến cho người ta kiềm lòng chẳng đặng mà muốn dịu dàng với hắn.

Hai thứ đại khái này này cộng lại khiến cơn tức tối qua của Tuyên Hoài Phong tiêu tan đến tám chín phần.

Căn phòng thiếu vắng Bạch Tuyết Lam vài ngày đã tích rất nhiều mùi vị bất an, hôm nay, nhìn hắn ngông nghênh nằm trên giường, ngủ ngọt ngào, mùi vị bất an tựa tro bụi bay theo gió, biến mất vô tung.

Tất cả, tựa như trở về thời khắc hai người chưa cãi vã.

Giống như một cơn ác mộng, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy khung cửa sổ ngập tràn ánh nắng, sáng sủa như vậy, khiến người ta vui mừng.

Tuyên Hoài Phong là người có kỷ luật, trước giờ không phải người thích ôm giường, tỉnh dậy sẽ xuống giường đi rửa mặt thay quần áo, nhưng hiện tại y lại vi phạm thói quen của mình, muốn lười biếng nằm trên giường thêm một lúc.

Chống khuỷu tay lên chiếc gối mềm, nâng đầu, mỉm cười chăm chú ngắm nhìn Bạch Tuyết Lam.

Cảm giác an tĩnh huyền bí buổi sớm mai này… đúng là một loại hưởng thụ mới mẻ.

Dưới chiếc mũi thẳng tắp kia là hơi thở đều đều, theo tiếng hít thở ấy là lồng ngực rắn chắc phập lồng chậm rãi.

Tuyên Hoài Phong đắm chìm trong cảm giác dịu dàng đầy thỏa mãn, bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ thơ mộng, có đôi khi, dường như ngay cả trong những chuyện tưởng chừng là bình thường là đương nhiên, ta vẫn có thể nhìn ra những điều ảo diệu.

Tuy chỉ là gương mặt say ngủ ấy, tiếng hít thở ấy, lồng ngực phập phồng ấy, đơn giản như vậy, cũng đã khiến y vô cùng thoải mái.

Nơi đó, cất giấu sinh mệnh mênh mông.

Sinh mệnh mênh mông của Bạch Tuyết Lam.

Tuyên Hoài Phong thầm ta thán một tiếng, bất giác vươn tay, đầu ngón tay thon dài chạm lên tóc mai bên tai Bạch Tuyết Lam.

Sợ đánh thức hắn, y lại rụt tay về, tiếng tục chống đầu, lẳng lặng hưởng thụ cảm giác vui vẻ chỉ thuộc về mình.

Những lời Tôn phó quan nói quả thực đáng để suy ngẫm, nhân sinh không giống như những đề toán học, không thể tính toán rạch ròi một hai ba bốn được.

Ví như y đây, khi bắt đầu đã tức giận biết bao nhiêu, uất ức biết bao nhiêu, hung hăng muốn kết thúc với Bạch Tuyết Lam, mỗi người đi một ngả, còn giờ thì thế nào?

Bạch Tuyết Lam chỉ mới uống vài chén, chạy lên giường ngủ một giấc, ngay cả một câu xin lỗi đơn giản cũng chưa nói, vậy mà mọi chuyện lại cứ mơ hồ trôi qua.

Tuyên Hoài Phong nghĩ như vậy là không công bằng.

Thế nhưng, y tuyệt không tức giận.

Còn rất vui vẻ.

Bạch Tuyết Lam, anh đúng là tên ác bá rất biết cách chiếm lấy lợi ích.

Tuyên Hoài Phong nở nụ cười xinh đẹp, ngón trỏ đặt trên ngón cái, đặt lên chóp mũi Bạch Tuyết Lam, muốn búng hắn mấy cái, cuối cùng vẫn nhịn được.

Y không muốn Bạch Tuyết Lam tỉnh lại quá nhanh, người này tỉnh rồi, không biết hai người có lại cãi nhau nữa không.

Hắn là kẻ âm tình bất định, lúc nào cũng có thể bùng nổ, Tuyên Hoài Phong quả thực hơi sợ.

Sáng sớm mùa hạ cực kỳ quyến rũ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!