Chương 35: (Vô Đề)

Một đêm đó.

Trúng một hòn đá nhỏ ở phòng khách, tâm trạng như sau cơn mưa thấy được cầu vòng.

Như Bạch Tuyết Lam nói, rất vui vẻ.

Không chỉ bàn tiệc mới đưa lên càng ngon miệng, rượu ấm mới mang lên càng thơm, mà ngay cả điệu hát của tiểu mỹ nhân cũng thật êm tai.

Bạch Tuyết Lam uống rượu ngon, nghe hát hay, mắt liếc vết nứt trên mặt bàn, những mảnh thủy tinh trên cửa sổ mang theo lửa ghen bắn ra bốn phía, tay cầm cục đá góc cạnh, không nặng không nhẹ.

Thật xinh đẹp.

Đẹp đến không gì sánh nổi.

Mỹ nhân vờn quanh ghế ngồi, xuân sắc trước mặt muôn hồng nghìn tía, nhưng hắn cũng chỉ như ngắm hoa phía bên kia bờ, trăng soi bóng nước.

Chỉ có người nọ, mặc dù không ở nơi này, lại như ở ngay trước mắt.

Bạch Tuyết Lam uống từng chén từng chén.

Theo lý, bữa tiệc thứ hai này không nên mở.

Theo lý, hắn hẳn phải lập tức chạy đi, đuổi theo người vừa gây họa rồi bỏ chạy kia, kết thúc trận chiến tranh lạnh này, thật sự làm một trận mây vần mưa nặng, điên loan đảo phượng.

Nhưng, Bạch Tuyết Lam không làm vậy.

Hắn cơ hồ tận lực nhẫn nại, như nhìn thấy đóa hoa vạn năm chờ mong đã lâu nay nở rộ, hắn áp chế bản thân không được lập tức đưa tay ngắt lấy, tra tấn bản thân phải tỏ ra lạnh nhạt hơn nữa, khiến vị ngọt hạnh phúc kia càng thêm khó quên.

Bạch Tuyết Lam hắn, từng nếm nỗi khổ đố kị.

Hôm nay, rốt cục cũng cảm nhận được niềm vui được người mình yêu ghen tuông, gãi đúng chỗ ngứa.

Cũng tốt.

Để người nọ đố kị nhiều thêm một khắc.

Để người nọ khó chịu nhiều thêm một khắc.

Chờ khi Tuyên Hoài Phong vừa yêu vừa hận, vừa yêu vừa ghen mà đem tên hắn khắc sâu vào lòng, từ nay về sau chẳng giây phút nào quên nổi.

Khi đó, Bạch Tuyết Lam sẽ chạy tới ôm lấy y.

Ôm y, ôm y, ôm y.

Không bao giờ buông tay nữa…

"Tổng trưởng, ngài uống thêm một chén đi."

"Uống!"

Bạch Tuyết Lam uống rất hào sảng, rất sung sướng.

Hắn dùng khung cửa sổ thủy tinh vỡ nát kia để nhắm rượu, dùng hòn đá chẳng đáng cắc bạc đã khiến phòng khách nhỏ gà bay chó sủa này để nhắm rượu.

Dùng bóng lưng thanh tú vội vàng chạy trốn của người hắn yêu thương sâu đậm kia, để nhắm rượu.

Những thứ để nhắm rượu này thật thần kỳ.

Cảm giác mong đợi trong cơn say này cũng thật thần kỳ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!