Chương 34: Part 2

Gọi điện cho vú Trương xong, Tuyên Hoài Phong vô cùng ủ rũ.

Ở trong lòng y, Bạch Tuyết Lam rất đáng giận, cho dù hắn có tới xin lỗi, chưa chắc y đã tha thứ.

Nhưng chiếc đồng hồ vàng này thì không nên vứt bỏ.

Dù sao lỗi cũng ở mình.

Vô duyên vô cớ thuận miệng nói câu đó trên xe đã khiến Bạch Tuyết Lam tức đến vậy, ngộ nhỡ để Bạch Tuyết Lam biết mình đánh mất chiếc đồng hồ vàng này, vậy càng nguy, chẳng biết hắn sẽ nói ra lời khó nghe nào nữa.

Nghĩ đến đây, Tuyên Hoài Phong cắn môi dưới.

Tựa hồ trong khi hai bên giao đấu, đang cùng đối phương tranh phong, giương cung bạt kiếm, một bên vô tình không chú ý để lộ chút sơ sẩy, nhưng lần nào cũng để kẻ thù bắt được sai lầm của mình, trong lòng y mang cảm giác oan ức không có chỗ kể.

Y bèn quyết định che giấu bí mật này, tuyệt không thể để cho Bạch Tuyết Lam biết.

Lúc đi ra khỏi phòng điện thoại, Tuyên Hoài Phong bước dưới bóng hoa, cố không để người ta chú ý mà chậm rãi trở về, dây mây rủ xuống nhẹ nhàng xẹt qua trán y, thật khiến người ta ngứa ngáy.

Y vừa đi vừa nhấc tay hất những thứ nho nhỏ mềm mại lại vướng víu kia ra, những chiếc lá nhỏ xanh đập lướt qua lòng bàn tay, tràn ngập hương vị hoàng hôn ngày hè.

Viên trân châu đỏ bừng trên trên trời kia vốn rực rỡ, nhưng trong lúc phiền não này, viên châu đỏ bừng ấy lại khiến người buồn bực, tan nát cõi lòng.

Tuyên Hoài Phong thở dài bất đắc dĩ, y rất muốn hoàn toàn chán ghét Bạch Tuyết Lam, để mình có thể rút chân ra khỏi cảm giác lo được lo mất này.

Nhưng y biết, muốn rời đi thật sự rất khó khăn.

Sự chán ghét đối với Bạch Tuyết Lam tựa như hải triều.

Biết hắn đáng trách, rất đáng trách, cực kỳ đáng trách.

Triều dâng, nước biển cuộn trào mãnh liệt, dâng lên, nhấn chìm tảng đá lớn.

Nhấn chìm tất thảy.

Nhưng thời gian từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng thủy triều vẫn phải rút xuống, muốn ngăn cũng chẳng ngăn được.

Thùy triều lui từng tấc từng tấc, đến lúc này mới phát hiện ra, trên bãi biển vĩnh hằng không thay đổi ấy đang chôn giấu thứ gì, cát vẫn là cát, đá ngầm vẫn mãi là đá ngầm.

Thậm chí còn xuất hiện thêm vài chiếc vỏ sò ký ức xinh đẹp, tô điểm cho bờ cát tựa như những viên bảo thạch.

Tuyên Hoài Phong lắc đầu, thì thào tự nhủ, "Đúng là lên thuyền giặc…"

Lên thuyền dễ, rời thuyền khó.

Dường như muốn hòa quyện chung với tình cảnh yêu đương của y, lúc này, mùi thức ăn thơm nức bay tới chỗ y, tiến thẳng vào chóp mũi y.

Cả ngày chưa ăn được miếng cơm ngon, lúc này y liền cảm thấy đói bụng.

Tuyên Hoài Phong ngẩng đầu, hơi tập trung một cái lại nghe được tiếng nhạc thoang thoảng đâu đó, hình như khúc hợp tấu giữa đàn nhị và tỳ bà, còn kèm theo tiếng người ca hát.

Đang suy nghĩ, một người ăn mặc như đầy tớ trai bỗng nhiên phía trước xuất hiện phía trước, nhìn thấy Tuyên Hoài Phong, hắn nhanh chóng đứng lại, gọi một tiếng, "Tuyên phó quan."

Tuyên Hoài Phong nhìn chăm chú, hóa ra là Phó Tam đã nhiều ngày qua chưa gặp, nhìn kỹ lần nữa mới phát hiện hắn đang bưng một hộp thức ăn ba tầng, y đã hiểu mùi thức ăn quyến rũ kia xuất phát từ nơi nào.

Sau bức tường này chính là nhà bếp của công quán.

Tuyên Hoài Phong nói: "Ra là cậu. bệnh tình mẹ cậu ra sao rồi? Cầm nhiều thức ăn ngon thế này là định đi đâu vậy?"

Phó Tam đặt hộp đồ ăn lớn dưới đất, nhanh chóng quỳ xuống, dập đầu về phía Tuyên Hoài Phong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!