Tuyên Hoài Phong đứng ngoài thư phòng chịu một trận tức giận, lời xuất từ miệng y, bay vào tai vào lòng Bạch Tuyết Lam, bị Bạch Tuyết Lam mượn lấy nói lại, ba phần nói bốn phần mắng một phen, đúng là không thể phản bác lại chữ nào.
Chỉ có thể xoay người rời đi.
Vội vàng rời đi, dừng lại nhìn, sóng nước lăn tăn, lá xanh như mâm, hóa ra y lại trở về bên cạnh ao sen, buồn bực vô cớ đột nhiên biến mất.
Y liền chọn một tảng đá ngồi xuống, nhìn cá nhỏ núp dưới lá sen nhẹ nhàng bơi qua bơi lại, nhất thời ngây dại, ngẩn người ngồi chừng hai mươi phút bỗng nghe tiếng người, y giật mình quay đầu lại.
Hóa ra là hai hộ binh đi tuần tra đang bước qua con đường đá phía sau, chẳng biết trò chuyện gì đó mà có vẻ rất cao hứng, không chú ý tới người ngồi bên hồ nước, lưng đeo súng trường đi ngang qua.
Tuyên Hoài Phong lại cảm thấy mình vừa làm một việc ngu ngốc.
Y chủ động cầu hòa, tự thấy bản thân đã nhân nhượng ba phần, nếu Bạch Tuyết Lam không chấp nhận chuyện này, kiên quyết từ chối, vậy đó chính là lựa chọn của Bạch Tuyết Lam.
Hà tất phải vì chuyện Bạch Tuyết Lam tự tay cắt đứt dây diều mà tự bi thương, hà tất phải tự cảm thấy thất bại đến buồn cười thế này?
Y chỉ giận người này, nếu đã định cả đời không qua lại với nhau nữa, vậy tại sao phải đặc biệt làm chuyện đó, phải đi thăm hỏi xem y đã ăn nói thế nào, đã vậy còn ghi nhớ ghi hận toàn bộ, không sai một chữ, sau đó dùng chính những lời ấy ném trả lại y?
Được.
Chẳng phải cho tôi tự do vui vẻ sao?
Vậy thì tôi sẽ tự do vui vẻ.
Nếu anh không đến, vậy thì đừng bao giờ đến nữa!
Đáy mắt Tuyên Hoài Phong dấy lên ngọn lửa.
Nghĩ như vậy, cảm giác yếu đuối trong lòng nhất thời giảm đi phân nửa, đã chắc chắn muốn đối địch, y ngược lại còn phấn chấn như tìm được mục tiêu của mình.
Y đứng lên, tựa hồ muốn ghi khắc khoảng khắc hạ quyết tâm này, đưa tay sờ lên cổ tay.
Sửng sốt.
Trên cổ tay trống không, không thấy bóng dáng chiếc đồng hồ vàng Bạch Tuyết Lam tặng đâu nữa.
Tuyên Hoài Phong ngạc nhiên, năm ngón tay lần lần trên cổ tay, dường như không dám xác nhận là nó đã thực sự biến mất, "Ở đâu rồi? Ở đâu rồi?"
Vội vàng lục trong túi áo, túi ngực, lục lọi một lượt vẫn không thấy, y căng thẳng đến nỗi cả người đều là mồ hôi.
Đứng suy nghĩ khổ sở một hồi mới chợt nhớ ra hôm nay đến nhà chị mình, lúc rửa tay có từng cởi đồng hồ đặt lên giá gỗ.
Sao lại quên mất việc này cơ chứ?
Y vừa hối hận vừa cảm thấy mình không nên hối hận, suy nghĩ ngang bướng, chiếc đồng hồ đó là Bạch Tuyết Lam tặng y biểu lộ tình yêu, hôm nay tình yêu đã tan thành mây khói, còn giữ chiếc đồng hồ đó làm gì? Biết đâu nó biến mất là do định mệnh đã an bài.
Bực bội ngồi xuống tảng đá, nắm tay đè chặt lên đầu gối.
Nhưng y có thể kiên trì quật cường thế này được bao lâu?
Phí công đấu tranh nội tâm, nếu không có khán giả, có lẽ không cần phí công tiếp tục nữa.
Chẳng bao lâu, y đứng dậy trong nỗi bất an dấy lên từ cảm giác phụ bạc.
Cho dù không cam lòng lắm, nhưng y vẫn vội vã đi về phía phòng điện thoại.
Khi đến phòng điện thoại, gọi đến Niên trạch, người gác cổng nhận điện nghe giọng liền biết là y, rất cung kính nói: "Tuyên thiếu gia, ngài chờ một chút, tôi giúp ngài đi mời phu nhân tới nhận điện thoại."
Tuyên Hoài Phong vội vàng nói: "Không không, đừng quấy rầy chị ấy, tìm vú Trương là được rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!