Nói vài lời khách sáo với Tôn phó quan, Tuyên Hoài phong trở về tiểu viện, lặng lẽ ngồi trong phòng, bên tay là túi văn kiện mỏng dính kia.
Trong phòng rất lạnh lẽo.
Nơi này, đã nhiều ngày Bạch Tuyết Lam chưa đặt chân tới.
Gió ngoài cửa sổ thổi tới, phất qua bình phong, bàn gỗ, mặt giường, một ít bụi mờ tung lên, khiến cho cảnh vật chung quanh đượm màu tịch mịch khi bị lãng quên.
Hiện tại, trong cảm giác tịch mịch ấy lại xen lẫn chút gì đó khác biệt, hòa tan vào nhau, khiến cổ họng y đắng chát.
Tuyên Hoài Phong cảm thấy đầu óc hơi hỗn loạn.
Không phải cảm giác hỗn loạn như cuồng phong bão táp, sấm nổ chớp rền hay cây to đảo cành, đó chỉ là cảm giác hiu quạnh tựa gió thu khẽ vờn tóc tơ, tóc tơ bất cẩn chạm dính lên vết thương mới lành một nửa, là cảm giác hỗn loạn hòa trộn giữa buồn thương và đau đớn.
Nửa đau nửa ngứa, nửa chua nửa chát, khiến tâm trí người ta thật phiền muộn bất an.
Y đặt tay lên túi văn kiện, nhẹ nhàng vỗ hai cái. Bây giờ, rốt cuộc y cũng hiểu trận cuồng nộ của Bạch Tuyết Lam xuất phát từ nơi nào, đoán chừng, Bạch Tuyết Lam cho là y tiết lộ hành động bên hải quan cho Lâm Kỳ Tuấn.
Thế nhưng…
Bạch Tuyết Lam, Bạch Tuyết Lam.
Chẳng lẽ trong lòng anh, Tuyên Hoài Phong tôi là một kẻ không thể phân biệt được công tư, là một gã tiểu nhân vì tình riêng mà tiết lộ bí mật quan trọng?
Nghĩ vậy, y cảm thấy nhục nhã vì nhân cách bị coi thường.
Tuyên Hoài Phong đứng lên, đến cạnh ngăn tủ rót cho mình một ly nước lạnh, uất ức chầm chậm uống.
Nước lạnh qua yết hầu mang theo cảm giác khoan khoái nhẹ nhàng, giống như loại bỏ được cảm giác oan ức vì bị hiểu lầm, tâm trí trở nên minh mẫn hơn, y liền nhân cơ hội này chỉnh chu lại đầu óc hỗn loạn, nhớ lại mỗi câu đối đáp hôm đó với Lâm Kỳ Tuấn.
Lần gặp Lâm Kỳ Tuấn hôm đó, rốt cuộc việc này có ảnh hưởng gì đến hành động tra xét tài sản ngày hôm sau?
Hợp đồng cổ đông của Lâm Kỳ Tuấn với người nước ngoài ký vào sáng sớm hay tối hôm đó? Là trước lúc gặp mặt mình hay là sau đó?
Rốt cuộc mình có để lộ đầu mối hay nhắc nhở gì trước mặt Lâm Kỳ Tuấn hay không…
Tuyên Hoài Phong nghiêm túc hồi tưởng lại, nhưng trí nhớ lại không hề hợp tác, càng cố gắng nhớ thì hình ảnh càng nhạt nhòa, y nhớ rõ cuộc đối thoại của hai người tới tám chín phần, nhưng biểu hiện, giọng nói lúc đó của Lâm Kỳ Tuấn thì y không nhớ lắm. Ấn tượng sâu sắc nhất lại là đầu ngón tay rướm máu vì gọt hoa quả, giọt máu rơi xuống, làm bẩn chiếc ra giường của Bạch Vân Phi.
Máu dính lên chiếc giường trắng muốt tựa hoa mai nở trên tuyết, rất chói mắt.
Sao mình lại vô dụng như thế này? Chuyện đã bao lâu mà không nhớ nổi?
Tuyên Hoài Phong đặt ngón cái lên huyệt thái dương, day mạnh, giống như muốn ép ký ức ra khỏi thái dương, sau đó học theo Holmes, bóc kén kéo tơ tìm ra chân tướng sự thật.
Thế nhưng, y không ép ra nổi.
Sao y biết trước được là phải nhớ kỹ càng việc đó? Thời gian ở trong bệnh viện không xảy ra điều gì bất thường, cho nên lúc đó y không quá cẩn thận ghi nhớ các chi tiết.
Lúc đó chỉ là tới thăm bệnh, chỉ là tán gẫu vài câu với bạn bè.
Sớm biết chuyện thành thế này thì Tuyên Hoài Phong đã chú ý cẩn thận chi li từng cử chỉ, câu chữ, biểu hiện, cũng sẽ chăm chú để ý nhất cử nhất động của Lâm Kỳ Tuấn.
Thế nhưng, y không biết hôm sau hải quan tổng thự sẽ có hành động với hiệu buôn dương hành Đại Hưng.
Thế nhưng, mỗi giây ở bên cạnh Lâm Kỳ Tuấn y chưa từng phải cẩn thận, tập trung tinh thần hết sức như ở bên cạnh Bạch Tuyết Lam, không thể nhớ mỗi giây mỗi phút ở bên Lâm Kỳ Tuấn như ở bên Bạch Tuyết Lam được.
Lâm Kỳ Tuấn hoàn toàn khác Bạch Tuyết Lam.
Lâm Kỳ Tuấn là người ôn hòa, mờ nhạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!