Chương 31: Part 2

Tuyên Đại Vân nhíu cặp mày thanh tú, cúi đầu một lát, giống như đang trầm tư suy nghĩ điều gì, lát sau mới cười gượng, "Ngay cả em cũng nói như thế? Chị còn tưởng em là đứa trẻ luôn biết săn sóc quan tâm người khác, sẽ không chấp nhặt như đám tục nhân ấy. Chị biết, cậu ấy là một con hát, với thân phận của chị thì quả thực không nên gặp gỡ quá thân mật. Nhưng chị thấy cậu ấy thực sự rất đáng thương.

Nếu bàn về xuất thân, người ta cũng chẳng kém cạnh với chị em mình, chỉ do số cậu ấy không may thôi."

Ngừng chốc lát.

Cô cúi đầu bỏ thêm một câu, "Nhìn cậu ấy, chị cảm thấy cuộc sống này họa phúc luôn thay đổi, chẳng có công bằng gì cả. Cho nên, bằng vào thân phận bạn bè này, có thể quan tâm được người ta thì quan tâm."

Nói xong, yếu ớt thở dài một tiếng.

Nghe những lời này, trái tim Tuyên Hoài Phong nhói lên đau đớn.

Y vốn đã ôm quá nhiều tâm sự, Tuyên Đại Vân nói những lời này vốn chẳng mang ý nghĩa khác, nhưng lời thì vô tâm, bay vào tai người khác lại dẫn ra muôn vàn cảm xúc.

Hai câu họa phúc luôn thay đổi, cuộc sống chẳng công bằng này không chỉ có thể dùng cho nhân sinh, cũng có thể dùng cho tình yêu.

Nhớ khi y chưa gặp Bạch Tuyết Lam, có bao giờ cứ hai ba ngày là đầu óc y rối tính rối mù lên thế này đâu. Khi vui thì như tắm trong mật ngọt, khi bực thì sóng to gió lớn, tâm trí lúc nào cũng kích động như đang ở trong chốn thiên đàng lẫn địa ngục cùng một lúc, không phút nào yên ổn.

Thế nhưng, muốn cả đời không qua lại với nhau thì bản thân lại đã chẳng chút tiền đồ, không cách nào buông ra được, đau đớn thống khổ, chỉ muốn vơ mấy hộp đạn ra bắn cho hả giận?

Cái tên thổ phỉ ác bá đó, lúc yêu thì si mê, lúc lạnh nhạt thì chẳng khác gì băng tuyết, bất kể lời tổn thương thế nào cũng có thể thốt ra miệng.

Cái tính thay đổi sắc mặt nhanh chóng của hắn thật khiến người ta dằn vặt.

Tuyên Hoài Phong mải suy nghĩ, tâm hồn đã bay về Bạch công quán, cúi đầu im lặng một bên, tay khoát lên thành chiếc ghế mây, lặng lẽ dùng móng tay gảy lên lỗ thủng trên thân ghế.

Tuyên Đại Vân thương cảm một lúc, khi hồi phục tinh thần, thấy Tuyên Hoài Phong như vậy liền cười, vỗ lưng y hỏi: "Thật chẳng biết nói em thế nào nữa. Chị khó chịu, em không khuyên giải thì chớ, vậy mà còn tỏ ra khổ sở hơn cả chị. Nếu như tiểu thư nhà nào nhìn trúng em, chắc chắn sẽ bị cái tính không thức thời này của em chọc tức chết. Đi thôi."

Đưa tay qua, ý bảo Tuyên Hoài Phong đỡ cô đứng dậy.

Tuyên Hoài Phong đỡ cô đứng dậy, hỏi: "Đi? Đi đâu?"

Tuyên Đại Vân nói: "Gọi ô tô chuẩn bị trước. Nhân lúc thời tiết tốt, đến bệnh viện thăm ông chủ Bạch, tiện thể giải sầu một chút."

Tuyên Hoài Phong lập tức dừng chân.

Vẻ mặt khó xử.

Lần trước y chỉ tiện đường ghé qua một lần mà Bạch Tuyết Lam đã làm loạn đến rung trời chuyển đất, nếu bây giờ y lại đi thăm, chẳng phải sẽ châm ngòi thùng thuốc nổ hay sao?

Nhưng mà…

Bây giờ, y có cần phải quan tâm đến thái độ của Bạch Tuyết Lam không?

Theo lời Bạch Tuyết Lam nói, y thích đi đâu thì đi.

Tuyên Đại Vân thấy y đứng yên, ngạc nhiên nói: "Em không muốn đi à?"

Tuyên Hoài Phong còn chưa lên tiếng, bỗng nghe âm thanh từ cửa sổ nhà chính truyền tới, "Ủa? Không phải Hoài Phong đó à? Đến lúc nào thế?"

Quay đầu nhìn.

Niên Lượng Phú hiển nhiên mới tỉnh ngủ, vạt áo trước ngực mở hơn phân nửa, chân xỏ đôi dép lê đi từ trong nhà ra.

Tuyên Đại Vân nói: "Anh dậy rồi à?

Niên Lượng Phú nói: "Có phải ngủ đến lúc tỉnh đâu, nóng quá nên mới dậy đó chứ. Sắp tháng tám rồi mà còn nóng thế này, đúng là không để người ta sống với mà. Vú Trương, giặt khăn ướt tới đây. Anh nhớ trước khi ngủ có mở quạt điện, chẳng biết ai tắt quạt đi, làm anh ra đầy mồ hôi."

Tuyên Đại Vân nói: "Em tắt đấy. Để gió thổi như vậy mà ngủ dễ sinh bệnh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!