Chương 30: Part 1

Đến Niên trạch, Tuyên Hoài Phong được chào đón rất nồng nhiệt.

Mặc dù Tuyên Đại Vân giận em trai ném chị mình ra sau lưng nhiều ngày, nhưng thấy y, tâm trạng cô vẫn rất vui vẻ, cười mắng: "Chị còn tưởng em quên đường đến đây rồi chứ. Có phải hôm nay rảnh rỗi nên mới đồng ý nể mặt ghé chơi không? Không sợ bị ăn mắng à? Phụ nữ sắp sinh con nóng tính hơn người bình thường, chờ lát nữa chị bất cẩn mắng em hai câu, em đừng có vội vội vàng vàng chạy trốn đấy."

Vú Trương cười đến nỗi những nếp nhăn trên mặt xô lại thành một đóa hoa, "Tiểu thư, cô thật là, lúc không gặp thì mong ngóng từng ngày, bây giờ tới rồi, còn chưa kịp ngồi xuống uống ngụm trà mà cô đã nói muốn mắng chửi người. Chẳng trách thiếu gia không dám tới gặp cô."

Tuyên Đại Vân nói: "Vú thì biết cái gì? Nó đáng ghét lắm. Lần trước khó lắm mới tới, tôi bảo nó tối đó ở lại, đừng đi, nó thì tốt rồi, thừa dịp tôi chợp mắt liền vội vàng rời đi, ngay cả chào một tiếng cũng chẳng có. Tôi ăn thịt người à?"

Mấy ngày qua, trong lòng Tuyên Hoài Phong rất khó chịu, giống như cả cuộn bông bị xé nát chặn ở bên trong, bây giờ nghe thấy chị mình nói những lời vui vẻ thoải mái như vậy liền cảm thấy thân thiết, thư thái không ít, ngược lại còn trách bản thân không tới sớm hơn, cười nói: "Em không cố ý đâu, hôm đó vừa vặn có công việc quan trọng…"

Chưa nói xong một câu, Tuyên Đại Vân lập tức phất mạnh tay lên không trung, không cho y nói tiếp, "Chị không muốn nghe lý do, mở miệng ngậm miệng đều công việc. Bây giờ em cũng học theo anh rể của em rồi, dùng giọng quan lớn trách mắng chị."

Tuyên Hoài Phong nhớ tới việc lần trước bắt gặp Niên Lượng Phú hẹn hò với một cô gái trẻ xinh đẹp ở công viên Xuân Hương, y còn đứng ra khuyên nhủ vài câu, chẳng biết Niên Lượng Phú có nghe lọt tai hay không, y thoáng suy nghĩ, hỏi bâng quơ: "Gần đây anh rể bận bịu lắm sao? Hôm nay là cuối tuần, anh ấy không ở nhà?"

Tuyên Đại Vân nói: "Có ở nhà đấy chứ. Gần đây anh ta cứ nói công việc bận rộn, mệt mỏi, hôm nay chị thấy sắc mặt anh ta thực sự không ổn, khuyên anh ta đừng ra ngoài nữa, quay về giường nằm chợp mắt cũng tốt. Ừm, vẫn còn đang nằm ở đó đấy. Hay là chị gọi anh ta dậy nói chuyện với em nhé."

Tuyên Hoài Phong nói: "Để anh rể nằm đi, tội gì phải làm ồn hắn."

Vì suy nghĩ cho chị mình, đương nhiên y không nhắc đến việc Niên Lượng Phú ở bên ngoài với người phụ nữ khác dù chỉ một chữ.

Đang muốn ngồi xuống nói chuyện phiếm, Tuyên Đại Vân bảo thời tiết hôm nay đẹp, không nên ru rú trong phòng nên gọi tiểu nha đầu bưng hai cái ghế mây ra, muốn ngồi trong sân cùng Tuyên Hoài Phong.

(Tiểu nha đầu: hầu gái)

Tuyên Hoài Phong đang định ngồi xuống, Tuyên Đại Vân như nhớ ra điều gì, cười nói: "Em đừng ngồi vội, có một chuyện, đúng lúc chị muốn nhờ em giúp."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Chuyện gì?"

Tuyên Đại Vân chỉ về phía đông, nơi bồn hoa được đá cuội vây quanh, "Phiền em chăm sóc, xới tơi đất mấy khóm Thiên Trúc quỳ kia hộ chị. Tháng tám rồi, cần phải thông khí cho rễ mấy cây hoa này cẩn thận. Bình thường đều do chị tự làm, nhưng hôm nay chị thực sự không khom lưng được nữa."

Vú Trương rót trà thơm bưng đến, vừa vặn nghe thấy, nói xen vào: "Hoa thì chăm sóc lúc nào chẳng được, gọi một đầy tớ trai đến là được rồi. Khó khăn lắm tiểu thiếu gia mới về một lần, tiểu thư cứ bắt cậu ấy làm mấy việc bẩn thỉu này làm gì."

Tuyên Đại Vân nói: "Vú thì biết cái gì? Cây hoa này rất mềm mại, đám đầy tớ trai không hiểu chuyện, chỉ biết chăm sóc lung tung, cuối cùng chăm đến chết luôn. Năm ngoái tôi trồng thược dược, chẳng phải bọn họ đã làm hỏng hết cả ba bụi cây sao? Lễ mừng năm mới, cô gia nhà vú uống say, rượu say loạn tính, lại chạy tới đập mất của tôi một chậu hoa nữa. Đúng là tức chết đi được."

Vú Trương nói: "Đầy tớ trai không hiểu chuyện, vậy tôi gọi cho cô một hoa tượng tới là được."

(Hoa tượng: người chăm sóc hoa, nghệ nhân trồng hoa)

Tuyên Hoài Phong nói: "Không cần phiền phức thế, cái khác tôi không biết, nhưng xới đất cho hoa thì vẫn có thể. Cơ mà tôi cần cái gì đó để làm công cụ."

Vú Trương vội vàng lấy chiếc xẻng nhỏ hoa tượng thường dùng đến.

Tuyên Hoài Phong nhận lấy, ngồi xổm xuống bên cạnh bồn hoa, cẩn thận xới đất. Lúc mẹ y còn sống cũng là một người yêu hoa, bà đã trồng rất nhiều hoa ở nhà cũ của Tuyên gia, mỗi khi mùa xuân mùa hè đến, cảnh vật chung quanh vô cùng xinh đẹp.

Tuyên phu nhân mất sớm, Tuyên tư lệnh tuy là một gã quân phiệt ngang tàng bạo ngược nhưng tình cảm đối với vị phu nhân xuất thân từ tiểu thư khuê các này lại sâu nặng, ngay cả những loài hoa cỏ trước kia bà trồng cũng nâng niu trân trọng, mời thợ trồng hoa tới chăm sóc cẩn thận. Chị em Tuyên gia biết đó là thứ mẹ mình để lại nên hết mực bảo vệ, cũng biết một số kỹ thuật chăm hoa thông thường.

Tuyên Hoài Phong xới đất, thầm nghĩ đến tháng này rồi, cần phải chăm sóc lá cây hoa Thiên Trúc quỳ này cẩn thận, y liền tìm mấy cây gậy cao cột lại, cắm trong đất bùn, dựng một tán che nho nhỏ bảo vệ đám hoa Thiên Trúc quỳ của chị mình.

Làm xong mới quay trở lại.

Đôi tay dính không ít bùn, y liền giơ tay lên không trung, nhìn chung quanh.

Vú Trương biết y muốn tìm nước rửa tay, vội vàng nói: "Tiểu thiếu gia, đến đây này."

Vì Niên Lượng Phú ở trong phòng ngủ, không muốn quấy rầy hắn, bà liền dẫn Tuyên Hoài Phong vào một sương phòng nhỏ phía tây, dùng chậu đồng bưng một ít nước đến, đặt lên giá gỗ, nói: "Tôi thấy cậu đổ mồ hôi đấy, thôi thì rửa mặt luôn một thể đi."

Bà đi tìm khăn mặt cho Tuyên Hoài Phong dùng.

Nhìn chung quanh, sương phòng nhỏ này chỉ có một chiếc khăn mặt cũ đến không thể cũ hơn vắt lên đầu tủ, vừa vàng vừa đen, chẳng biết ai dùng xong lại ném ở đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!