Khi Tuyên Hoài Phong chịu cảnh cô đơn, Niên Lượng Phú ngược lại còn được hưởng cực độ yêu chiều.
Lần trước dùng ma túy hắn đã hạ quyết tâm, tuyệt đối không đụng tới lần thứ hai. Hắn tự nhận thấy bản thân cũng chẳng phải loại ý chí không kiên định, chưa đến mức trở thành kẻ nghiện ngập.
Chỉ là, mỗi đêm mây mưa cùng Lục Phù Dung, lập qua lật lại trên giường, cho tới tận khi khắp người mồ hôi nhễ nhại, hắn vẫn chưa tận hứng, làm thế nào cũng không tìm được cảm giác như mộng ảo, sự hưng phấn điên cuồng đảo lộn trời đất như đêm đó.
Niên Lượng Phú nằm trên thân thể mềm mại trắng ngần của Lục Phù Dung, thúc vài cái liền ngừng lại, gục cằm giữa hai gò bồng đào trắng tựa tuyết, thở dốc.
Lục Phù Dung nhíu mày nói: "Bỏ cuộc thì nằm xuống đây đi. Đè người ta khó chịu quá."
Thân thể uốn éo như rắn nước.
Niên Lượng Phú liền ngồi dậy, rút một điếu thuốc lá ở đầu giường, ngậm trong miệng, hít hai hơi, tiện tay dập tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn, ngửa đầu suy nghĩ một lúc bèn nói với Lục Phù Dung: "Em cuộn cho anh một điếu nữa đi."
Lục Phù Dung lấy chăn che ngực, đang nghiêng người nồi dậy, cô hơi giật mình, muốn khuyên hắn lại nhớ đến lời Tuyên Hoài Mân nói, không kéo được gã đàn ông này xuống nước, vậy thì bốn miệng thuốc nhà mình đều phải chịu đói, vậy thì đúng là sống không bằng chết.
Cô chần chờ hồi lâu mới nói nhỏ: "Anh muốn thật, hay chỉ đang đùa với em?"
Niên Lượng Phú đáp: "Đương nhiên là muốn thật."
Thấy Lục Phù Dung bất động, hắn nói tiếp: "Em đừng lo lắng, anh là quan viên bên hải quan, chẳng lẽ anh có thể hút thứ này đến nghiện sao? Tất nhiên anh sẽ giữ đúng mực."
Lục Phù Dung cắn môi dưới, buồn bực xuống giường, mở ngăn kéo, lôi bọc nhỏ kia ra, trở về mở ra trước mặt Niên Lượng Phú rồi, "Chỉ còn một ít này thôi."
Niên Lượng Phú nói: "Vậy em cuộn hết thành một điếu đi. Hút hết chỗ này, anh sẽ mua cho em."
Lục Phù Dung nói: "Đi đâu mua? Những thứ này đều là Tuyên Hoài Mân cho em, hắn nói gia đình em không hút được những thứ bán bên ngoài."
Niên Lượng Phú cười nói: "Vậy càng dễ. Anh hỏi xin nó, lẽ nào nó không cho sao?"
Lục Phù Dung đáp: "Anh là anh rể của hắn. Anh hỏi hắn, đương nhiên hắn sẽ cho." Miễn cưỡng nhoẻn miệng cười.
Lấy giấy hút thuốc, đổ toàn bộ chất bột màu trắng còn lại vào, nhét lá thuốc, chậm rãi cuộn thành một điếu, cô chưa vội đưa cho Niên Lượng Phú mà ngậm trong miệng mình, dùng diêm đốt cháy, rút sâu một hơi, phả vòng khói lên mặt Niên Lượng Phú.
Niên Lượng Phú không tức giận, nâng mũi hít sâu vòng khói, cười nói: "Tiểu yêu tinh này, chỉ biết cướp lấy thứ tốt thôi."
Lục Phù Dung hỏi ngược lại: "Đây là đồ tốt sao? Nếu nó thực sự là linh đan diệu dược thì đâu cần hải quan các anh tra xét như ôn dịch."
Nói xong, cô cười khúc khích, nụ cười đẹp tựa tuyết tan thổi sạch sương lạnh, như hoa xuân nở rộ.
Đôi mắt quyến rũ khép hờ.
Đưa gương mặt tới, hôn lên vành tai Niên Lượng Phú, Lục Phù Dung nói: "Là tiên đan cũng được, là độc dược cũng tốt, chúng ta cùng hưởng sung sướng, cùng nhau thăng thiên."
Hai ngón tay kẹp điếu thuốc lá đưa đến bên mép Niên Lượng Phú để hắn rút một hơi, sau đó lại đưa về miệng mình, hút thêm một hơi.
Hai người thay phiên nhau hút thuốc, im lặng hút sạch.
Gáy Niên Lượng Phú gối lên thành giường, bàn tay to lớn vuốt ve thân thể thiếu nữ mềm mại, cảnh vật trước mắt biến đổi, hắn từ từ ôn lại cảm giác chìm đắm trong sương mù, trong ảo cảnh cực lạc hư vô.
Niên Lượng Phú si ngốc say sưa, cười kha kha, lầu bầu nói: "Bé ngoan, chúng ta lại làm tiếp nào."
Xoay người nằm trên Lục Phù Dung, dũng mãnh chinh phạt. Lục Phù Dung không muốn thừa nhận hắn mạnh mẽ hơn thường ngày rất nhiều cũng không được, cổ họng ngâm nga, tiếng thở gấp lớn dần, dưa âm còn văng vẳng bên tai.
◇◆◇
Hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mọi người, trận chiến tranh lạnh tại Bạch công quán lần này kéo dài rất nhiều ngày.
Hai người vốn yêu thương nhau sâu nặng, đã thề nguyện ở bên nhau trọn đời. Thế nhưng "vật cực tất phản", đây chính là một ví dụ vô cùng điển hình, càng yêu sâu sắc, càng không cách nào bỏ xuống nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!