Chương 28: Part 2

Càng chửi càng tức giận, từng từ từng chữ đều sắc bén như muốn giết người, chỉ về phía cửa nhà ăn, nói với Tống Nhâm, "Cậu đi nói cho cậu ta biết, sau này cậu ta thích đi đâu thì đi, thích nói chuyện với ai thì nói. Chẳng phải cậu ta muốn có nhân quyền, muốn có tự do hả? Tôi cho cậu ta đấy!"

Thế nhưng, hắn không biết, bấy giờ Tuyên Hoài Phong đang ở phía ngoài nhà ăn, chỉ cách hắn một bức tường, không cần Tống Nhâm truyền lời, y có thể tự nghe rõ từng lời từng chữ.

Tuyên Hoài Phong vừa kêu Tống Nhâm đi chuẩn bị xe xong, y ngồi trong phòng cũng dần cảm thấy bình tĩnh hơn, không tức giận như lúc mới rời giường nữa. Nghĩ qua nghĩ lại, cuối cùng vẫn tại mình giấu diếm trước, nên nhận lỗi với Bạch Tuyết Lam.

Y tìm một người hầu hỏi han mới biết Bạch Tuyết Lam đang ăn điểm tâm trong nhà ăn nhỏ.

Y đứng bên ngoài vất vả lắm mới lấy được dũng khí, vừa muốn bước vào liền nghe Bạch Tuyết Lam tức giận mắng nhiếc chẳng chút nể nang.

Bạch Tuyết Lam đang vô cùng tức giận, mắng một câu cũng đủ để nóc nhà rung chuyển, những lời này tựa như đại pháo, nã thẳng vào tai Tuyên Hoài Phong.

Nghe đến câu "lén gặp mặt tình nhân cũ", cơ thể Tuyên Hoài Phong lập tức run lên, sửng sốt.

Kinh ngạc lắng nghe.

Đến câu "Đi đêm lắm có ngày gặp ma", Tuyên Hoài Phong vừa nghe mà thái dương vừa giật liên hồi, cảnh vật trước mắt biến thành màu đen.

Tội của y, cho dù nói nặng hơn thì cũng chỉ là gặp Lâm Kỳ Tuấn một lần, cần gì phải lấy ví dụ như vậy để hạ nhục y?

Tuyên Hoài Phong càng nghe càng giận, lửa giận bừng bừng, muốn xông vào trong đối chất cùng Bạch Tuyết Lam, thế nhưng ngay cả chút sức lực cỏn con cũng chẳng phát ra nổi, đôi chân cũng chẳng còn chút sức lực nào, đành vươn tay chống lên tường đỡ lấy thân thể.

Đang lúc nặng nề thở dốc, y nghe Tống Nhâm bên trong nơm nớp lo sợ dạ thưa vài tiếng, nói: "Tổng trưởng, nếu ngài thực sự đã nói mặc kệ… vậy tôi đi làm việc đây."

Tuyên Hoài Phong biết Tống Nhâm sẽ bước ra, y tuyệt đối không muốn chạm trán hắn, liều mạng thu hết chút sức lực cuối cùng, vội vàng xoay người chạy ào ra phía sau cánh cửa nguyệt nha.

Y đi ra từ cánh cửa nguyệt nha, chẳng biết trong đầu suy nghĩ điều gì, trước mắt y như nổi lên từng đụn từng đụn mây, ngơ ngác vòng một vòng quanh hòn giả sơn, bất tri bất giác trở về tiểu viện.

Tống Nhâm trở về phòng lại không tìm thấy y, đang sốt ruột, thấy y bước trên thảm cỏ phía xa tiến về đây, hắn vội vàng tới đón: "Tuyên phó quan, ngài đi đâu vậy? Làm tôi tìm ngài vất vả. Xe đã chuẩn bị xong rồi, đi ngay bây giờ à?"

Tuyên Hoài Phong ngây ngẩn đứng đó, nhìn khuôn miệng Tống Nhâm mấp máy, sau đó bị hắn vỗ lên vai thì y mới giật mình tỉnh táo lại, nhìn liếc qua Tống Nhâm, "Vậy đi thôi."

Ô tô đến trước nha môn hải quan bèn dừng lại, tài xế đi tới mở cửa xe, Tuyên Hoài Phong bước ra ngoài, vừa ngẩng đầu nhìn trời đã cảm thấy trước mắt hoa lên, thân thể loạng choạng một cái, sau đó lập tức ổn định vững vàng lại.

Kinh ngạc đứng đó một lúc lâu, dần ổn định lại tinh thần, y sửa sang vạt áo, đôi chân xỏ đôi giày da dê bước vào trong.

"Tuyên phó quan, chào ngài."

"Tuyên phó quan, ngài tới rồi?"

Sảnh chính tầng một của hải quan tổng thự, không ít viên chức đi qua đều dừng lại chào hỏi Tuyên Hoài Phong.

Y đều nhất nhất gật đầu chào hỏi lại, chẳng biết tại sao, nụ cười vẫn treo trên gương mặt.

Đến hải quan tổng thự là đến lãnh địa của Bạch Tuyết Lam, Tống Nhâm không cần phải cẩn thận từng li từng tí theo sát Tuyên Hoài Phong. Tuyên Hoài Phong lên phòng làm việc của phó quan ở tầng trên một mình, xoay chốt cửa một cái, hóa ra cửa đã bị khóa.

May mà ngoại trừ Tôn phó quan, y cũng có một chiếc chìa khóa. Móc chìa khóa ra mở cửa, đi tới chỗ của mình ngồi xuống.

Nghỉ ngơi một lát, y dần cảm thấy có thứ gì đó từ sâu trong thâm tâm muốn xông lên, chạm phải nơi khiến y đau đớn. Y vội vàng tự nhủ không được suy nghĩ lung tung, đột nhiên đứng dậy, mở cửa phòng, đi về phía phòng nội vụ ở cửa đối diện, nói: "Đem hết những văn kiện hôm nay cần giao cho tổng trưởng qua bên này đi."

Người bên phòng nội vụ trả lời một tiếng.

Chốc lát sau, một viên chức trẻ tuổi lạ mặt bưng một xấp đồ, chầm chậm chạy tới.

Tuyên Hoài Phong nói: "Đặt hết lên bàn tôi đi."

Viên chức kia liền làm theo, xếp từng tập một, chia đều hai bên bàn làm việc của Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong trở về chỗ ngồi xuống, mở nắp lọ mực, lấy chiếc bút máy yêu thích trong túi ra, bơm đầy mực. Sau khi phân loại từng tập văn kiện, y sẽ viết kiến nghị lên một tờ giấy nhỏ, đính từng tờ lên văn kiện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!