Khí thế của Bạch Tuyết Lam luôn được cất giấu bên trong, và luôn rất đáng sợ.
Đó là một thanh đao đã ngấm gió sương, đã từng uống máu, thường ngày vẫn được giấu trong vỏ đao khảm bảo thạch hoa lệ, im hơi lặng tiếng, chỉ có người thông minh sáng suốt mới hiểu thứ ánh sáng nhỏ bé tưởng chừng không thể nhìn thấy kia đáng sợ như thế nào.
Tuyên Hoài Phong đã quen thuộc với hắn, y không chỉ hiểu, hơn nữa còn biết rõ sự lợi hại của hắn. Vừa bị hắn thờ ơ hỏi một câu lại chọc đúng chỗ chột dạ, y thực sự chấn động.
Bạch Tuyết Lam thấy sắc mặt y, hắn biết mình đã đoán đúng.
Trong lòng như trúng một đao, bỗng dưng lại bị người ta xát một nắm muối lên vết thương, đau tê tái.
Nụ cười trên gương mặt hắn càng sâu, chờ Tuyên Hoài Phong trả lời.
Quả nhiên, Tuyên Hoài Phong gật đầu nói: "Đúng vậy."
Bạch Tuyết Lam điềm đạm hỏi: "Cái gì đúng?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Hôm qua em có gặp Lâm Kỳ Tuấn."
Dựa theo tác phong của Bạch Tuyết Lam, tiếp theo, nhất định hắn sẽ hỏi cặn kẽ hôm qua bọn họ gặp nhau đã nói những gì, đã làm những gì, nghiêm túc thẩm tra như thẩm tra kẻ trộm. Y mím môi im lặng, chờ Bạch Tuyết Lam tra hỏi.
Không ngờ Bạch Tuyết Lam lại chẳng nói lời nào, khóe môi vốn nhếch lên cũng chậm rãi hạ xuống, khuôn mặt tuấn tú thay đổi đến đáng sợ, cơ thể bỗng nhiên chúi về phía trước.
Thân hình hắn cao to, đột nhiên ghé sát như vậy khiến sức uy hiếp tăng lên mười phần. Hơn nữa, hai ngày nay Tuyên Hoài Phong đã va chạm tay chân với hắn, biết sức lực hắn rất đáng sợ, giỏi về việc ra tay khiến người ta không thể dự đoán được, thoáng cái đã kiềm chế được đối phương.
Lúc này, tinh thần Tuyên Hoài Phong vô cùng căng thẳng, vừa thấy hắn cử động, y chẳng suy nghĩ nhiều, phản ứng bản năng đầu tiên là giơ hai cánh tay lên che đầu.
Bạch Tuyết Lam sững người, đứng hình ngay tại chỗ.
Lửa giận đầy bụng như bị người ta thổi vào một luồng khí lạnh, lửa nóng bị đông thành băng, tuy vẫn giữ nguyên hình dạng ngọn lửa hừng hực nhưng từ đầu đến chân đều tỏa ra làn khí lạnh lẽo.
Hắn vốn rất tức giận.
Giận Tuyên Hoài Phong lén lút gặp mặt, còn gạt mình.
Giận Tuyên Hoài Phong vẫn chưa dứt tình với Lâm Kỳ Tuấn.
Giận bản thân tự mãn cho rằng đêm đó đã thuyết phục được Tuyên Hoài Phong, giận mình cho rằng đêm đó ôm Tuyên Hoài Phong ngủ thật say, tâm đầu ý hợp, việc đối phó với hiệu buôn dương hành Đại Hưng không còn vấn đề gì nữa.
Giận bản thân phí bao tâm huyết, nhưng Tuyên Hoài Phong vẫn không từ bỏ được gã họ Lâm kia.
Giận bản thân mang họ Bạch khiến Tuyên Hoài Phong đầy bụng bất mãn, không thể khiến Tuyên Hoài Phong buông bỏ tất cả mọi người, tất cả mọi thứ vì hắn.
Nhưng hiện tại, cơn gió lạnh kia đã thổi bay tất cả tức giận của hắn.
Bạch Tuyết Lam nhìn chằm chằm người đàn ông nằm trên giường.
Thậm chí, hắn còn không thể nhìn thấy gương mặt ngũ quan xinh đẹp mà hắn si mê nhất.
Tuyên Hoài Phong lấy tay ôm đầu, như một người vẫn thường xuyên bị bạo hành, như một người yếu thế thường xuyên chịu nhiều tổn thương.
Khoảnh khắc đó, Bạch Tuyết Lam hiểu ra, hình tượng của mình trong lòng Tuyên Hoài Phong đáng sợ đến thế nào.
Hắn run rẩy hồi lâu, cảm thấy thật nực cười.
Nực cười tưởng chừng muốn khóc.
Đối với Tuyên Hoài Phong mà nói, Bạch Tuyết Lam hắn xấu xa như vậy? Là kẻ không từ thủ đoạn đến vậy Là kẻ không thấu tình đạt lý đến vậy? Là kẻ khiến người khác sợ hãi đến vậy?
Hóa ra, từ trước đến nay, tôi chỉ tự hạ thấp bản thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!