Tuyên Hoài Phong ngủ say sưa một đêm mới bù được giấc ngủ hôm qua, vùi trong khuôn ngực ấm áp của Bạch Tuyết Lam, thoải mái dễ chịu.
Bạch Tuyết Lam lao tâm lao lực, lúc nào cũng sợ Tuyên Hoài Phong phát sốt, tối qua liên tục kiểm tra nhiệt độ cho y.
Đến sáng sớm, Tuyên Hoài Phong mắt nhắm mắt mở tỉnh lại, mới hơi cử động mà Bạch Tuyết Lam vừa chợp mắt liền tỉnh lại, hỏi y, "Làm gì vậy?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Sáng rồi, đương nhiên là rời giường."
Bạch Tuyết Lam nói: "Em quên rồi à, em đang bị bệnh. Ngoan ngoãn nằm yên trên giường cho anh, chờ bác sĩ Jinder tới khám cho em."
Tuyên Hoài Phong muốn nói mình không bị bệnh, hai phiến môi mỏng mấp máy mấy lần đành nhếch lên, nói với Bạch Tuyết Lam: "Ừm, em nghe lời anh. Nhưng tối qua anh ngủ không ngon, nếu như hôm nay không có việc gì quan trọng thì nghỉ ngơi một ngày đi."
Bạch Tuyết Lam ngáp, nói: "Chả cần em nhắc, anh cũng không có ý định tới nha môn. Mấy ngày này anh phải trông nom em chặt chẽ, bằng không, ai biết em lại xảy ra chuyện gì nữa?"
Ôm chặt Tuyên Hoài Phong, tiếp tục ôm nhau ngủ.
Hai người ôm nhau ngủ ngọt ngào, nhưng lại có người khác vì chấp hành công vụ mà trời vừa sáng đã phải rời giường, quần áo chỉnh tề.
Thường ngày, Tôn phó quan vẫn hay mặc quân trang, hôm nay cũng không ngoại lệ, hơn nữa hắn còn hiểu bản thân phải phô trương uy thế nên ăn mặc vô cùng chỉnh tề, đeo bao súng lên thắt lưng, đút một khẩu súng lục vào.
Vừa ra cửa lớn công quán, bên ngoài đã có mấy chiếc xe ô tô lớn, binh lính hải quan ai nấy đều đeo súng trên lưng, ngồi trên xe chờ đợi, hai người nhìn như đội trưởng cúi đầu chào hắn.
Tôn phó quan gật đầu nói: "Tổng trưởng có lệnh, tốc chiến tốc thắng, phải hành động nhanh gọn khiến bọn chúng không kịp đề phòng. Đi."
Đoàn người không nói tiếng nào liền lên xe, trên người đều mang theo luồng khí thế có thể lấn át cả ánh sáng buổi hừng đông.
Phía trước có một chiếc xe hơi nhỏ dẫn đường, phía sau có mấy chiếc xe hơi lớn theo đuôi, bên trên treo chiếc cờ nhỏ của hải quan tổng thự, tiến về phía đại lộ Bình An, dọc đường đã đi khiến những người thức dậy sớm phải liên tục ngoái đầu nhìn.
Bây giờ là chín giờ, là thời gian hiệu buôn dương hành mở cửa, nhân viên cửa hàng hoặc ở bên trong soi gương chỉnh lại cà vạt của mình, chỉnh thế nào cho lộ ra vẻ trang trọng hơn, hoặc là dọn dẹp đồ dùng cá nhân của mình, cùng vài người đồng nghiệp tốp năm tốp ba quét dọn từ trong ra ngoài, mỗi người trèo lên một chiếc thang, cầm khăn tỉ mỉ lau tấm bảng hiệu bốn chữ lớn màu vàng "Dương hành Đại Hưng".
Tấm biển hiệu này ngày nào cũng được lau chùi.
Bỗng nhiên, mấy chiếc xe phanh két một tiếng, dừng lại trước cửa hiệu buôn dương hành, tạo ra thứ âm thanh chói tai.
Đám binh lính đằng đằng sát khí nhảy xuống xe, việc đầu tiên là vây quanh con đường phía ngoài.
Nghe thét lớn một tiếng, "Chớ lộn xộn! Tất cả ngoan ngoãn một chút! Hải quan làm việc công!"
Người trong hiệu buôn dương hành nhìn nòng súng đen thùi sáng bóng lóe lên dưới ánh dương ngày mới, ai nấy đều ngây ngô đứng yên như đám dê con hoảng sợ, mấy người lau bảng hiệu chưa kịp xuống khỏi thang, vội vàng ôm hai cây cột bên cạnh đứng cho vững, không dám leo lên, cũng chẳng dám bước xuống.
Một đám người rảnh rỗi vây phía ngoài, nghển đầu từ ngoài nhìn vào trong, bị binh sĩ ghìm súng ngăn lại thì đều đứng tại chỗ châu đầu ghé tai.
Trong không khí tràn đầy vẻ căng thẳng cùng mùi thuốc súng.
Quản lý ở phía sau hiệu buôn dương hành nghe thấy động tĩnh bèn vội vàng dẫn theo hai nhân viên chạy ra, đúng lúc đó thì một chiếc xe hơi cao cấp dừng lại trước cửa, tài xế đang mở cửa xe, Tôn phó quan xỏ đôi giày da được lau đến sáng bóng, khom người đi tới, dưới nách cặp một túi công văn.
Quản lý là một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi, trên người mặc một bộ đồ âu rất lịch sự, vừa nhìn đã nhận ra đây là người có năng lực làm việc, nhìn thấy tràng diện thế này liền biết người tới không có ý tốt, ngừng bước một lúc mới tiếp tục tiến lên phía trước, đến trước cửa nghênh đón, miễn cưỡng cười nói: "Vị này… không biết có phải quan trên ở hải quan tổng thự hay không?"
Tôn phó quan cười nói: "Tiểu đệ họ Tôn, là phó quan của hải quan tổng trưởng. Ngài là?"
Quản lý kia vội nói: "Tôi là quản lý chi nhánh của hiệu buôn dương hành Đại Hưng, họ Lưu."
Tôn phó quan mỉm cười gật đầu, lơ đãng hất cằm về phía bên trong, một đội binh sĩ ào ào xông qua, tiến vào bên trong hiệu buôn dương hành Đại Hưng, một nửa lục soát ở đại sảnh, nửa kia xông thẳng ra phía sau, dùng súng ép các nhân viên tới góc, bắt đầu lục tung lên.
Lưu Kinh Lý kinh hãi, vừa muốn mở miệng thì Tôn phó quan lại cười, chào hỏi vài câu, muốn hắn cùng mình tiến vào hiệu buôn dương hành, vừa đi vừa cười nói: "Lưu Kinh Lý, anh đừng hoảng hốt đám anh em này không phải người đến gây rối, chỉ làm theo thủ tục thôi. Gần đây có người tố cáo hiệu buôn dương hành Đại Hưng cất chứa hàng cấm, tổng trưởng nhận được đơn tố cáo nhưng không tiện không ra mặt, chỉ có thể sai chúng tôi đến điều tra qua loa."
Hắn nói là qua loa, nhưng đám thủ hạ lại không làm như vậy.
Lật tung mọi thứ, khiến cả dặm trong ngoài hiệu buôn dương hành đều như gà bay chó sủa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!