Chương 23: (Vô Đề)

Trong Bạch công quán.

Hai người nằm trên giường cùng xem văn kiện, sau một lúc lâu, khi cánh tay bị đè ép đến mỏi bèn ngồi khoanh chân trên giường, cúi thấp đầu, chậm rãi trở mình, khi cổ mỏi lại chuyển thành nằm đọc.

Chăn bị đá sang cạnh giường, gần như một nửa bị rơi xuống mặt đất.

Bạch Tuyết Lam đặt tập công văn mới xem một nửa trên tay xuống, cảm thấy bắp đùi hơi mỏi, hóa ra Tuyên Hoài Phong đang chăm chú đọc văn kiện, đọc quá nhập thần, vô tình đổi tư thế, một cẳng chân trần trụi trắng như tuyết vắt qua, đặt trên bắp đùi rắn chắc của Bạch Tuyết Lam, vì tư thế rất thoải mái nên y liền đặt cả bàn chân lên trên, đôi mắt lại chăm chú vào tập văn kiện trên tay.

Thoáng cái, Bạch Tuyết Lam đã chẳng còn lòng dạ nào làm việc nữa, đưa tay tới, nắm lấy bàn chân không chút tì vết, cong một đầu ngón tay, cọ nhẹ lên lòng bàn chân kia.

Tuyên Hoài Phong sợ buồn, rụt chân lại nhưng Bạch Tuyết Lam nắm chặt không tha.

Y quay đầu lại nhìn, nói: "Đừng đùa, đang làm việc đấy."

Bạch Tuyết Lam ngắm chìn mắt cá chân xinh đẹp của y, từ tốn nói: "Em cứ làm việc của em đi. Anh xem xong hết rồi."

Tuyến Hoài Phong nói: "Anh thực sự xem xong rồi? Vậy anh nghĩ sao?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Chúng ta cùng thảo luận một chút."

Đang muốn ngồi dậy ngay, nhưng một bàn chân lại đang bị Bạch Tuyết Lam nắm lấy, không tiện ngồi, y khẽ đá Bạch Tuyết Lam một cái, nói: "Anh buông tay ra, chúng ta bàn chuyện đứng đắn trước đã."

Bạch Tuyết Lam thở dài một hơi, chẳng còn cách nào khác là thả ra.

Ôm Tuyên Hoài Phong cùng dựa lên đầu giường, vai kề vai, kéo chiếc chăn mỏng đắp qua thắt lưng hai người, đặt một tập văn kiện lên phần chăn trên đầu gối, lại dùng khẩu khí không đứng đắn nói: "Tuyên phó quan, xem nào, nêu ý kiến của nhà ngươi cho bản tổng trưởng nghe."

Tuyên Hoài Phong đọc văn kiện một lúc lâu, đã sớm nghĩ ra rất nhiều biện pháp, y cũng chẳng quan tâm đến ngữ khí cợt nhả của hắn, nghiêm túc nói: "Lần trước anh giết Chu Hỏa, càn quét nha phiến một trận lớn, nhưng rất nhiều người đã hít thuốc phiện mấy chục năm rồi, những người này không thể cai thuốc trong một sớm một chiều được. Trung Quốc bị nha phiến làm hại, bắt đầu từ cuộc chiến tranh Giáp Ngọ đến bây giờ cũng đã cấm rất nhiều lần rồi, nhưng nha phiến vẫn được buôn bán suốt bây nhiêu năm qua.

Mấy hôm trước, em xem văn kiện, là báo cáo bên dưới ngầm gửi đến, sau khi Chu Hỏa chết, chẳng phải anh đã đóng cửa hơn mười quán thuốc phiện, chuyển việc xử lý những cửa hàng này cho bên cục cảnh sát sao? Thực ra, khi các cửa hàng này vừa vào tay cục cảnh sát thì bọn họ lại quay lại tiếp tục bán thuốc phiện. Bây giờ, nhìn bề ngoài thì chỉ là những quán trà, những cửa hàng bán điểm tâm, nhưng thực ra phía sau lại kê những chiếc giường La Hán và dụng cụ hút thuốc, cung ứng thuốc phiện, chỉ là giá cả cao hơn trước. Hơn nữa, cho dù dẹp tan bọn họ, thì trong những ngõ hẻm vẫn còn nhiều quán hút thuốc phiện ngầm, từ đó suy ra, muốn cấm thì chỉ có thể kiên nhẫn, cấm trường kỳ, không thể gấp gáp. Tuy nhiên, hiện tại trên thị trường đang lưu hành một loại thuốc phiện mới, phải lưu ý, nếu không lập tức thừa cơ dẹp tan chuyện này, chờ đến khi cơn gió độc này lan ra thì hậu quả là không thể tưởng tượng nổi. Giá của ma túy rất cao, những kẻ buôn ma túy sẽ vì lợi ích mà liều mạng bán, thứ này rất mau nghiện, độ nguy hiểm đối với thân thể con người lớn hơn nha phiến rất nhiều. Cho nên em nghĩ, so với việc chọc một gậy vào tổ ong vò ve, không bằng…"

"Chia để trị."

"… Chia để trị."

Bạch Tuyết Lam lười biếng ghé trên đầu giường nghỉ ngơi, nghe những nhiệt huyết sôi trào trong lời nói của y liền tùy ý thốt ra ba chữ, ai ngờ lại đồng thanh cùng Tuyên Hoài Phong tựa như kỳ tích.

Tuyên Hoài Phong sửng sốt, nhịn không được bèn quay đầu nhìn hắn.

Lúc này Bạch Tuyết Lam cũng vừa vặn mở mắt, tròng mắt đen sáng như sao trời.

Bốn mắt giao nhau, hai người bèn nhìn nhau cười.

Thể xác và tinh thần tương thông, ý chí hợp nhau, tâm trạng vừa ngọt ngào vừa vui vẻ, khó có ngôn từ nào diễn tả nổi.

Tuyên Hoài Phong cười, gò má hơi nóng lên tựa như đang ngồi bên bếp lò mùa đông.

Bạch Tuyết Lam vốn định trêu ghẹo y, nhưng thấy đôi mắt y trong sáng nhu hòa, hắn liền quên mất ý định bỡn cợt, trong tim tràn ngập cảm giác yêu thương, nâng cằm y, ghé sát lại, nâng niu hôn lên đôi môi duyên dáng.

Tuyên Hoài Phong mỉm cười nhìn hắn chăm chú, đôi mắt tựa ngọc đen sáng lấp lánh.

Hai người nhẹ nhàng ôm lấy đối phương, vô cùng hưởng thụ thời khắc khiến người ta say đắm này.

Rất lâu sau Tuyên Hoài Phong mới nhớ ra hai người chưa thảo luận công việc xong, hỏi Bạch Tuyết Lam, "Rốt cuộc anh đã nghĩ ra cách nào hay chưa?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Chính phủ dự định thảo ra một bộ điều lệ quản lý để chính quy hóa việc này. Anh thì đề nghị thảo ra hai bộ."

Tuyên Hoài Phong nói: "Đúng! Một cái cấm hút thuốc phiện, một cái cấm ma túy."

Bạch Tuyết Lam nói: "Cấm hút thuốc phiện là để quản lý nha phiến, phương pháp này cần phải từ từ kéo dài, cách trừng trị là phạt thật nhiều tiền, chẳng phải bọn họ có tiền mua nha phiến đó sao? Vậy thì anh sẽ phạt cho bọn họ đau đớn thì thôi, bắt được lần nào thì phạt lần đó. Có tiền vào túi, chắc chắn cục cảnh sát sẽ chịu làm. Hải quan không được tham gia quá nhiều việc, kiểu gì cũng phải cần cục cảnh sát hỗ trợ thêm sức lực."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!