Chương 22: (Vô Đề)

Xe kéo đưa Lục Phù Dung dừng lại trước cửa biệt thự Triển gia, Lục Phù Dung xuống xe, lấy ba mao tiền trong chiếc túi xách nhỏ ra trả cho phu xe, thướt tha duyên dáng đi tới cổng chính.

Cô chỉ ghé qua hai ba lần, nhưng những hộ binh lưng đeo súng ống gác cổng nhớ người đẹp này rất rõ, thấy cô tới cũng không quát tháo ngăn cản, cười hì hì nói: "Cô hai, lại tới tìm Tuyên phó quan nhà chúng tôi à? Nghe nói bây giờ cô nổi tiếng rồi, hình như hát tuồng ở Thiên Âm Các nào đó thì phải. Khi nào cô lên sân khấu nhớ nói cho tôi biết, tôi sẽ tới ủng hộ một vở."

Lục Phù Dung rất ghê tởm đám binh lính không biết xấu hổ này, nhưng không dám đắc tội bọn họ, đành cười nói: "Không dám nhận."

Vào cửa, không cần người hầu dẫn đường, Lục Phù Dung tự đi về phía đông, phía đó là đại viện dành riêng cho Triển quân trưởng ở, lần nào cô và Tuyên Hoài Mân cũng gặp nhau ở trong đại viện đó.

Thật ra cô chẳng thích thú gì nơi này, mỗi lần nói chuyện cùng Tuyên Hoài Mân đều cảm thấy ghê tởm như nuốt phải ruồi. Thế nhưng, số bạch phiến lần trước Tuyên Hoài Mân cho không nhiều lắm, mẹ của cô và hai cô em gái đều muốn thêm, bốn người cùng dùng, lại phải cuốn thêm hai điếu thuốc cho Niên Lượng Phú, bây giờ số còn lại không nhiều lắm, chỉ có thể đến cầu xin Tuyên Hoài Mân cho thêm một ít nữa.

Trong lòng đang suy nghĩ, nếu mang tin tức Niên Lượng Phú bắt đầu hút bạch phiến đến, chắc chắn Tuyên Hoài Mân sẽ vui vẻ, có thể cho thêm lượng thuốc đủ cho mấy ngày nữa.

Nhưng vừa nghĩ đến việc kéo Niên Lượng Phú xuống nước, cô lại cảm thấy khó chịu.

Vừa vào cửa viện đã thấy một cô bé mặc áo xanh lục khoảng tầm mười bốn mười lăm tuổi đang ngồi dưới bóng cây, nghiêng đầu, nhàn nhã bện tóc.

Lục Phù Dùng cười gọi một tiếng, "Tiểu Phi Yến."

Cô bé kia ngẩng đầu lên, thấy cô liền híp mắt cười rộ lên, vội vã buộc tóc chạy lại hỏi: "Chị tới tìm Tuyên phó quan à?"

Cô bé ở đây được nuôi dưỡng rất tốt, hai gò má đều đỏ ửng tự nhiên, khiến người ta yêu thương thích thú hơn trước kia.

Lục Phù Dung nói: "Đúng là tới tìm hắn. Hắn ở đâu?"

Tiểu Phi Yến liếc mắt vào trong một cái, thấp giọng nói: "Bây giờ không tiện, Triển đại ca mới về, hai người họ lại làm loạn trong phòng."

Lục Phù Dung vừa nghe liền hiểu, bĩu môi, cũng thấp giọng hừ hừ nói: "Thua bọn họ, bây giờ vẫn còn là ban ngày ban mặt đấy, đã vậy lại còn là hai gã đàn ông. Em ở đây mà bọn họ chẳng kiêng kị chút nào sao? Dạy hư trẻ con."

Tiểu Phi Yến cười nói: "Bọn họ chẳng thèm để ý cái này đâu, còn gọi em tới trông cửa giúp nữa cơ. Nhưng mà, cái chuyện trên giường này thì ai cũng muốn làm, cứ giả bộ đứng đắn làm cái gì? Chẳng lẽ chị không làm vài chuyện tốt trên giường với đàn ông sao?"

Lục Phù Dung há hốc miệng kinh ngạc, vừa buồn cười vừa sửng sốt, quan sát cô bé mà nói: "Trời ạ, em mới có mấy tuổi đầu lại cứ luôn miệng nói những lời này, không thấy ngượng à?"

Tiểu Phi Yến nói: "Tuy tuổi em không nhiều nhưng kinh nghiệm phong phú. Trước kia, lúc còn ở với cha nuôi, bà cô dạy dỗ em đã nói cho em biết không ít chuyện, sau này em còn phải hầu hạ tên đội trưởng vô lương tâm, còn cả mụ phu nhân của hắn nữa, đúng là một mụ la sát, những lúc muốn hành hạ em thì biện pháp nào cũng nghĩ ra được. Mụ ta còn muốn bán em vào kỹ viện nữa mà. Nếu không có Triển đại ca cứu, em sẽ bị mụ ta hành hạ đến chết.

Triển đại ca đúng là vị anh hùng tài giỏi, không chỉ cứu em, mà còn trừng trị tên đội trưởng kia nữa, hả giận cho em."

Lục Phù Dung cố ý trêu chọc cô bé, nói: "Cô nhóc này nói bất công quá nhé. Cùng là trừng trị người khác, phu nhân của đội trưởng trị em thì em nói mụ ta là bà la sát, Triển quân trưởng trị người khác sao tới miệng em lại thành anh hùng?"

Tiểu Phi Yến nói: "Chị là diễn viên hát hí khúc được người ta yêu thích, miệng mồm lanh lợi, em nói không lại chị được."

Lục Phù Dung hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ em không biết hát à? Nghe nói em hát tiểu khúc Quảng Đông, hát hay lắm mà."

Tiểu Phi Yến nói: "Em không biết hát "Lê hoa lệ" đâu."

"Lục Phù Dung hỏi: "Cục cưng, sao em biết chị biết hát "Lê hoa lệ"?"

Tiểu Phi Yến nói: "Trên báo vẫn luôn đăng tin tức của chị mà, đương nhiên em phải biết rồi."

Lục Phù Dung hỏi: "Em biết chữ à?"

Tiểu Phi Yến nói: "Tuyên phó quan đọc cho em nghe."

Lục Phù Dung nói: "Cách xưng hô của em lạ thật. Triển quân trưởng thì em gọi là Triển đại ca. Nhưng lại gọi Tuyên Hoài Mân là phó quan. Hay là em cứ gọi hắn là "ca" đi. Chị thấy hắn chẳng thèm quan tâm đến người khác, nhưng lại đối xử với em rất tốt. Chẳng lẽ em có chỗ nào không hài lòng với hắn?"

Tiểu Phi Yến vội vàng nói: "Tuyên phó quan đối xử với em rất tốt. Chị nhìn này, chiếc áo ngắn màu lục trên người em là của anh ấy mua cho đấy, hôm nay em mới mặc lần đầu tiên. Hôm trước em còn nói chuyện phiếm với anh ấy, nhắc đến việc trước kia em có một chiếc vòng ngọc trai, là đội trưởng mua cho em, sau đó bị phu nhân cướp mất. Anh ấy chẳng thèm nói hai lời liền mua cho em một chuỗi dây chuyền ngọc trai Nam Dương.

Người ta đối xử tốt với em như thế, em còn không hài lòng thì đúng là đứa vô lương tâm!"

Cô bé lè chiếc lưỡi nhỏ nhắn, nói tiếp: "Em vốn cũng muốn gọi anh ấy là Tuyên đại ca, nhưng Triển quân trưởng nói không được, nói là Tuyên đại ca là người khác, không được gọi lung tung. Gọi anh ấy là Tuyên nhị ca thì anh ấy lại khó chịu, bảo rằng nếu em gọi như vậy sẽ khiến anh ấy nghĩ rằng mình thấp hơn người kia một cái đầu. Cho nên chỉ cho phép em gọi anh ấy là Tuyên phó quan."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!