Chương 21: (Vô Đề)

Bác sĩ rời đi rồi, căn phòng lại trở nên yên tĩnh như trước.

Trải qua loạt chuyện khi nãy, lúc này Tuyên Hoài Phong mới hiểu tại sao Bạch Tuyết Lam lại dùng khăn nóng chà lên cơ thể mình, thì ra hắn sợ y bị lây bệnh viêm phổi nên mới tiêu độc cho y.

Chuyện này vừa có thể nói là quan tâm thân thiết, lại có thể nói là vô tri đến buồn cười.

Tạp chí nước ngoài nói nước nóng có thể tiêu độc, ý là nhắc đến nước nóng đã được đun sôi, chứ dùng khăn lông nóng như vậy có tác dụng gì?

Mặc dù Bạch Tuyết Lam xuất phát từ việc quan tâm, nhưng hắn đã lo lắng thái quá, hơn nữa lại độc tài, cũng quá cứng đầu khiến người ta phát bực.

Tuyên Hoài Phong ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy Bạch Tuyết Lam vừa đáng trách vừa không đáng trách, cũng cảm thấy bản thân mình vừa đáng giận vừa không đáng giận. Tình huống lúc đó không thể tính là quá ầm ĩ, mà cũng chẳng thể tính là hòa thuận. Không khí đó kéo dài không chịu chấm dứt khiến y lúng túng không được tự nhiên, cứ lặp đi lặp lại như vậy, khó chịu như đạp lên thứ nhựa cao su nóng chảy nhớp nháp.

Giữa y và Bạch Tuyết Lam đã từng có những trận chiến lớn hơn thế này, đương nhiên quãng thời gian ấm áp ngọt ngào cũng có.

Thế nhưng, giữa hai người chưa bao giờ tồn tại cảm giác dùng dằng như hiện tại.

Mới nghĩ một lúc thôi cũng cảm thấy vô cùng phiền não.

Ngẩng đầu nhìn qua ô cửa sổ, từ xa đã thấy bóng dáng Bạch Tuyết Lam tiễn bác sĩ xong, đang quay trở về, chẳng hiểu tại sao y lại muốn né tránh, vội vàng nằm xuống.

Chỉ chốc lát sau đã nghe thấy tiếng bước chân, Tuyên Hoài Phong biết Bạch Tuyết Lam đã trở về phòng, nhưng y đang nằm đưa lưng về phía ấy, không biết Bạch Tuyết Lam đang làm gì sau lưng mình, thậm chí hắn còn không lên tiếng.

Bầu không khí trong phòng rất yên tĩnh, áp lực đến quái dị.

Không bao lâu, lại nghe thấy có người tiến đến, đại khái là một nhóm người hầu, tiếp theo là chuỗi âm thanh huyên náo, không khí trong phòng bỗng nhiêm thay đổi thành mùi hương thơm lừng, lan thẳng vào mũi, đánh thức cơn đói bụng của Tuyên Hoài Phong.

Y chợt nhớ ra hôm nay mình chưa ăn cơm.

Kỳ thực Bạch Tuyết Lam đối xử với mình vô cùng chu đáo.

Vừa nghĩ vậy y liền cảm thấy ấm áp.

Y biết Bạch Tuyết Lam rất quan tâm đến việc ăn uống của mình, giống như lúc nào cũng sợ mình bị đói, hơn nữa y cũng đã quen để Bạch Tuyết Lam giục mình ăn cơm, cho nên vẫn nằm trên giường, ôm ấp cảm giác xấu hổ xen lẫn ngọt ngào mà chờ đợi.

Đợi rất lâu, âm thanh dọn bát đũa đã dừng một lúc, y lại nghe cửa phòng "chi nha" một tiếng, hình như người hầu đã rời đi, còn đóng cửa lại, thế nhưng vẫn không nghe thấy Bạch Tuyết Lam mở lời.

Tuyên Hoài Phong nhận thấy, hóa ra bọn họ cũng như những cặp tình nhân bình thường, cãi nhau một cách ấu trĩ. Mà bản thân lại cứ quen thói hành xử thường ngày, y cảm thấy có chút xấu hổ, với lại cũng chẳng thế cứ để bụng đói mà nằm lì trên giường đấu khẩu. Liền dứt khoát chủ động bật dậy khỏi giường, nghĩ cách hòa giải với Bạch Tuyết Lam.

Quay đầu lại, y lập tức ngẩn ra.

Không thấy bóng dáng Bạch Tuyết Lam đâu.

Trong phòng chỉ còn lại một mình mình.

Tuyên Hoài Phong sửng sốt một lát mới biết Bạch Tuyết Lam đã rời đi từ lúc nào chẳng hay, tự cười bản thân phí công, còn đấu tranh tư tưởng nhiều như vậy. Y cười nhạt, thất vọng, tựa hồ còn thêm cảm giác thê lương tựa làn khói nhẹ dần lan tỏa trong tim.

Y tự bước xuống giường, lê đôi giày tới trước cái bàn tròn nhỏ cách bình phong không xa, nhìn qua, trên bàn có một chén cháo nấm hương thịt xé phay, bốn đĩa đồ ăn nhẹ, một đĩa dưa chuột muối, đều là những món hợp khẩu vị của y.

Tuyên Hoài Phong kiềm không được, lặng lẽ thở dài.

Ngồi xuống, múc một chén cháo nhỏ, húp hai ngụm, nong nóng, ăn rất ngon.

Tuy nhiên, trong lòng y có tâm sự nên ảnh hưởng đến việc ăn uống, vừa rồi còn cảm thấy đói rã rời, bây giờ thì mới húp một chén cháo nhỏ đã cảm thấy no, ngây ngốc nhìn mấy đĩa thức ăn trên bàn, nghĩ rằng đây là đồ Bạch Tuyết Lam căn dặn làm riêng cho mình, y cảm thấy không nên phụ lòng hắn, cầm đũa lên, miễn cưỡng gắp hai miếng rau đưa lên miệng, chậm rãi nhai.

Giống như đang nhai sáp.

Lần đầu tiên y cảm thấy, ăn một mình lại cô đơn khó chịu đến thế.

Lại nghĩ, Bạch Tuyết Lam cố ý lạnh nhạt với mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!