Chương 2: Part 2

Tuyên Hoài Phong lên lầu, đến bên ngoài một gian phòng đã nghe thấy tiếng truyện trò vui vẻ, kỳ quái là… không ngờ bên trong có thêm âm thanh của một cô gái.

Giọng nói trong trẻo này dường như có chút quen thuộc.

Y vừa nghĩ vừa xốc rèm cửa lên, miệng nói, "Xin lỗi, đến muộn rồi, không thể không tiếp khách…"

Y vừa xuất hiện, tiếng mọi người càng thêm náo động, sôi nổi nói, "Cậu là người bận rộn, vừa rồi nói có lệ với chúng tôi hai câu xong thì ngay đến một cái xoay người nhìn lại cũng không có."

Thừa Bình cười nói, "Cậu đã biết lỗi thì tất nhiên phải chịu phạt, đến đây, trước tiên phạt ba chén rượu."

Cúi đầu, muốn tới bên bàn lấy chén rượu, y chợt nhớ ra tối nay là tiệc ngắm sen nên trên bàn chỉ có trà chứ không có rượu.

Thừa Bình thở dài, "Không có rượu rồi, làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ bỏ qua cho cậu ấy?"

Hoàng Vạn Sơn lập tức phản đối, "Đương nhiên không thể dễ dàng bỏ qua, mời chúng ta đến mà bỏ chúng ta lại như vậy là làm sao? Nếu bỏ qua, về sau cậu ấy lại càng không quan tâm đến chúng ta nữa. Phạt cậu ấy hát một bài tiếng Anh cho chúng ta nghe đi, thế mới ổn."

"Không không! Không phải với mới nói cậu ấy biết kéo violin sao? Tiệc ngắm hoa sen thanh tịnh như vậy thì phải có âm thanh tao nhã đấy sánh vai mới tuyệt."

Tất cả mọi người trầm trồ ca ngợi, đều nói hình phạt này rất tao nhã.

Tuyên Hoài Phong đỏ mặt đứng đó, không chịu lên tiếng trả lời, kéo ghế muốn ngồi xuống.

Hoàng Vạn Sơn dùng tay che ghế lại, kêu lên, "Không được ngồi, không được ngồi, nhận phạt mới được. Mau lấy đồ nghề của cậu ra đây tấu một bản cho chúng tôi nghe xem nào."

Tuyên Hoài Phong không tiện đặt mông ngồi lên tay hắn, đành phải tiếp tục đứng.

Tạ Tài Phục là người hiểu chuyện, vỗ vai Hoàng Vạn Sơn nói, "Lão đệ, cậu phải biết điểm dừng đi, dù sao Tuyên tiên sinh cũng mới bỏ cậu có một tiếng, nhưng mà cậu ta đối xử với cậu cũng kém cạnh gì đâu, cậu ta còn mời một vị đại tiểu thư đến đây nói chuyện với cậu, cậu cũng nên cảm kích mới phải chứ nhỉ?"

Hoàng Vạn Sơn nói, "Việc đấy không tính. Chẳng lẽ tiểu thư Âu Dương vì nhận lệnh của cậu ấy mới tới nói chuyện với chúng ta? Đây là hợp tính nhau nên mới tới. Tiểu thư Âu Dương, cô thấy đúng không?"

Nói xong liền quay đầu sang bàn đối diện, nhìn người đẹp tóc quăn với gương mặt như tranh vẽ, khoác trên mình chiếc váy dài không tay.

Âm thanh nữ tính quen thuộc khi nãy Tuyên Hoài Phong nghe được là của Âu Dương Thiến.

Tuyên Hoài Phong cảm thấy cũng kỳ, tại sao Âu Dương Thiến lại ở đây cười nói vui vẻ với những người này?

Âu Dương Thiến cười khanh khách nói, "Hoàng tiên sinh, tôi cần phải nói lời công bằng. Tuy rằng tôi không nhận lệnh Tuyên tiên sinh đến đây tiếp chuyện với các vị, nhưng tôi thật sự nhận được thiệp mời tới dự tiệc ngắm sen. Như thế tính ra cũng có chút quan hệ. Có thể vì chút giao tình tôi trò chuyện với các vị cả nửa ngày mà miễn phạt cho ngài ấy không?"

Cô là phụ nữ, tươi cười khéo léo cầu tình như vậy khiến mọi người khó lòng từ chối.

Hoàng Vạn Sơn cố ý thở dài một hơi, nói với Tuyên Hoài Phong, "Không cam lòng, bề ngoài đẹp một chút là đã chiếm được đủ tiện nghi rồi, tới đâu cũng được phụ nữ che chở, được rồi, tha cho cậu."

Bỏ ghế ra, thủ thế vô cùng cung kính, "Mời ngồi."

Bấy giờ Tuyên Hoài Phong mới nhận được vị trí của mình, ngồi xuống, trước tiên chắp tay cảm ơn Âu Dương Thiến, tò mò hỏi, "Tiểu thư Âu Dương, tại sao cô lại ở đây tán gẫu với mấy người bạn của tôi?"

Âu Dương Thiến mỉm cười nói, "Nói ra cũng không phải, đều tại tai tôi dán trên tường cả. Từ sau hồ sen đến đây, vốn muốn vào nhà tìm chủ nhà, không ngờ đi qua hành lang lại nghe được một cuộc thảo luận mang tính chất châm biếm, nhất thời tò mò nên tùy tiện xông vào. May mắn, mấy người bạn của ngài không chê tôi, để cho tôi ở lại dự thính.

Thừa Bình nói xen vào, "Tiểu thư Âu Dương, cô quá khách khí rồi. Cô cũng là người phụ nữ có kiến thức, vừa rồi nói rất có lý, ngay cả nhà hoạt động xã hội như Vạn Sơn cũng phải thán phục."

Tuyên Hoài Phong nhớ tới mấy câu nghe được bên cửa sổ, bèn hỏi, "Vừa rồi mọi người nhắc tới trường tiểu học nào đó đúng không?"

Dường như Âu Dương Thiến rất thích trò chuyện với y, lên tiếng đầu tiên, "Đó là trường tiểu học Tân Sinh, là một trường học vô cùng khó khăn, hiệu trưởng thật sự không thể lo lắng điều hành hết được, hơn nữa người ta lại là phụ nữ. Chúng tôi đang thảo luận làm sao để giúp đỡ cô ấy."

Tuyên Hoài Phong thầm nghĩ, quả nhiên mình không nghe sai, chính là trường tiểu học Tân Sinh.

Lần trước thấy báo chí tuyên truyền quảng cáo cho trường học này là y đã thấy nghi ngờ, tuy nhiên có nhiều việc quá nên chưa thể dành thời gian đến đó hỏi rõ ràng.

Tại sao hiện tại muốn người khác trợ giúp? Chẳng lẽ lại thiếu tiền?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!