Chương 19: (Vô Đề)

Chân của Hoàng Vạn Sơn thật sự không đi nổi, đến được bệnh viện, Tống Nhâm xông xáo làm việc mình nên làm, cũng may hắn cao to nên mới cõng được Hoàng Vạn Sơn. Hắn và Hoàng Vạn Sơn vào phòng đầu tiên, những người còn lại đều chạy theo vào như bay, cuối cùng bị một hộ sĩ mặc áo choàng ngắn chừng hai mươi tuổi trừng mắt cản lại, nói: "Làm gì đây? Làm gì đây? Tất cả đều theo vào thì bác sĩ làm việc thế nào được?

Tất cả ra ngoài chờ đi."

Có thể nói, một vị "hộ" ở cửa, vạn người không thể vào.

Ở bệnh viện, không ai dám chọc vào những nhân vật trị bệnh cứu người, tất cả đều bị cô nàng đuổi hết ra ngoài, đứng chờ ngoài hành lang.

Mọi người đều im lặng, yên tĩnh đến nỗi hít thở cũng cảm thấy áp lực.

Hai bên tường dọc hành lang đều trắng như tuyết, ngẫu nhiên nhìn chung quanh liền cảm thấy màu sắc này thật thê lương, thật xui xẻo.

Chỉ chốc lát, một bác sĩ nam mặc áo ngắn màu trắng, trên túi áo cắm một chiếc bút máy chậm rãi bước tới, mọi người vội vàng ngẩng đầu lên, bác sĩ kia nói: "Đừng vội, đừng vội, người Trung Quốc các người chẳng nhẫn nại gì cả, để tôi vào gặp bệnh nhân trước đã."

Nói xong, đẩy cửa bước vào, sau đó lập tức đóng cửa lại.

Thái Bình sửng sốt một lát, dở khóc dở cười nói: "Cái gì mà người Trung Quốc các người? Vậy chứ hắn ta cũng tóc đen mắt đen, cũng da vàng, lẽ nào không phải người Trung Quốc? Học được chút y thuật của phương tây bèn cho rằng mình là người nước ngoài tóc vàng mắt xanh luôn chắc."

Phun một miếng nước bọt lên mặt đất.

Tuyên Hoài Phong không tiếp lời hắn, nhẹ nhàng tựa vai lên tường, chỉ quan tâm chờ tin tức bên trong.

Đánh mạt trượt một đêm, sáng sớm lại vội vội vàng vàng giải quyết chuyện này khiến y không khỏi mệt mỏi, tranh thủ lúc rảnh rỗi bèn nghỉ ngơi một lúc.

Đang nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.

Tuyên Hoài Phong mở mắt ra, quay đầu, thấy Lâm Kỳ Tuấn mặc một bộ âu phục, chân đi giày da, ung dung bước về phía mình, vui vẻ nói: "Anh còn tưởng mình nhìn nhầm, đúng là em sao?"

Ngừng nói một lúc.

Sau lại thân thiết hỏi: "Sao lại tới bệnh viện? Em bị bệnh à? Đã bao lần bảo em coi chừng sức khỏe, thế mà lần nào em cũng coi như gió thoảng bên tai."

Vừa nói vừa tiến tới gần hơn, ghé sát mặt Tuyên Hoài Phong, quan sát sắc mặt y.

Tuyên Hoài Phong giật mình.

Lần trước hai người gặp nhau ở Bạch công quán, sau đó chia tay cũng chẳng mấy vui vẻ, có thể nói là Lâm Kỳ Tuấn đã phẩy áo bỏ đi. Nhưng tính cách của hắn vẫn có điểm tốt, không để ý những chuyện không vui.

Trước kia ở bên nhau hắn cũng như thế này, thời còn đi học có đôi khi đấu khẩu, tức giận bỏ đi, lần sau gặp mặt liền tan thành mây khói, giống như hai người bọn họ chưa từng giận dỗi.

Dù sao cũng là bạn bè nhiều năm, đối phương đã độ lượng như vậy, vẻ mặt Tuyên Hoài Phong cũng ôn hòa, ổn định lại tinh thần nói chuyện với hắn: "Em rất khỏe, là bạn của em xảy ra chút chuyện."

Y nhỏ giọng kể cho hắn nghe chuyện Hoàng Vạn Sơn bị bắt, bọn họ làm sao nhận được tin tức, tới ngục giam đòi người như thế nào.

Lâm Kỳ Tuấn nghe xong cũng không khỏi tức giận, nói: "Cảnh sát bây giờ đúng là quá ngang ngược. Muốn bắt thì bắt, lên tòa án nói lý lẽ cũng được, tại sao lại đánh gãy chân người ta? Không được, chúng ta nên công bố việc này ra ngoài, để dư luận xã hội lên tiếng đánh giá."

Tuyên Hoài Phong nói: "Vạn Sơn chẳng phải là chuyên gia về dư luận xã hội sao? Cũng chính bởi vì dư luận nên mới gặp phải việc này. Việc của cậu ấy, bọn em là bạn, sau này đương nhiên sẽ giúp cậu ấy truy cứu. Nhưng tình hình bây giờ cấp bách, trước tiên phải giữ lại được chân của cậu ấy đã."

Lâm Kỳ Tuấn nói: "Cũng đúng."

Tuyên hoài Phong hỏi: "Sao anh đến bệnh viện? Bị bệnh à?"

Lâm Kỳ Tuấn nửa đùa nửa thật đáp: "Đang yên đang lành sao nguyền rủa anh thế?"

Liếc mắt nhìn Tuyên Hoài Phong.

Ánh mắt đó nửa là đau buồn, nửa là chua xót, tựa như một cây mao châm mềm mại thình lình cắm sâu vào da thịt.

(Mao châm: một loại châm cứu, cũng là tên một loại kim dài mảnh, mềm mại dùng để châm cứu)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!