Chương 18: (Vô Đề)

Chơi mạt chược cả đêm qua, lúc này, Tuyên Hoài Phong nằm trong lòng Bạch Tuyết Lam, ngủ đến ngọt ngào.

Vốn muốn bất kể thế nào cũng ngủ tới chín mười giờ, đem tất cả tinh lực hao phí kéo trở lại, không ngờ trời mới tờ mờ sáng đã có người đứng ngoài cửa gõ hai tiếng.

Trong lúc mơ màng, chỉ nghe thấy Bạch Tuyết Lam ôm y nhỏm nửa người dậy, mất hứng hỏi: "Ai? Mới sáng sớm làm ồn cái gì?"

Lại cúi xuống hôn lên trán y, nói: "Em cứ ngủ đi."

Quản gia bên ngoài nói vọng qua cánh cửa: "Tổng trưởng, có một vị tiên sinh họ Trương nhất định muốn gặp Tuyên phó quan. Tôi nói đi nói lại với hắn là Tuyên phó quan còn chưa thức dậy, nhưng hắn gấp đến độ xanh cả mặt. Tôi chỉ sợ thật sự có chuyện gì xảy ra, thế nên không dám không tới đây."

Tuyên Hoài Phong nghe thấy có người tìm mình, cảm thấy kỳ quái, miễn cưỡng trở mình ngồi dậy, nói: "Vị Trương tiên sinh nào vậy? Chuyện gì vội vã đến thế?"

Quản gia nói: "Là một người bạn của ngài lần trước đã tham dự tiệc ngắm sen. Hắn không nói có chuyện gì, chỉ thúc giục ngài mau qua đó."

Tuyên Hoài Phong suy nghĩ một lúc, nhớ ra, nói: "Nhất định là Thái Bình."

Bạch Tuyết Lam nói: "Tên này không có mắt, mới có mấy giờ, sáng sớm đã đến nhà người khác làm ồn."

Tuyên Hoài Phong nghiêm mặt: "Cậu ấy không phải người làm việc hấp tấp, nếu đã làm như vậy, đương nhiên phải có việc gấp. Em phải nhanh ra xem sao."

Bạch Tuyết Lam nói: "Anh ra với em."

Tuyên Hoài Phong: "Anh cứ ngủ đi. Cần đến anh, đương nhiên sẽ tới tìm anh."

Ấn Bạch Tuyết Lam trở lại giường, lại tự tay lấy gối lót sau đầu hắn, đắp chiếc chăn mỏng lên cho hắn.

Bạch Tuyết Lam ngửa mặt nằm xuống, nhìn phong thái xinh đẹp, đôi mày mang theo vẻ cao quý khó nói nên lời của y, được săn sóc dịu dàng đến vậy, tính cách cứng tựa kim cương cũng hóa thành một ao nước mát, khóe môi khẽ nhếch, cười thỏa mãn.

Tuyên hoài Phong cũng mỉm cười với hắn, đến lúc định rời đi lại cảm thấy dường như có việc gì đó chưa làm, đột nhiên không kìm lòng nổi, học theo động tác của Bạch Tuyết Lam, nhẹ nhàng đặt môi lên trán hắn.

Vô cùng ngượng ngùng khiến đôi má đỏ lên.

Bạch Tuyết Lam nhịn không được bèn vương tay kéo y, thế nhưng y đã sớm lách người né ra.

Tùy ý mặc một bộ quần áo, vội vàng đi gặp Thái Bình.

Thái Bình đang đi qua đi lại ở tiền đình, vừa ngẩng đầu thấy Tuyên Hoài Phong liền nhanh chóng chạy tới trước mặt y, dậm chân nói: "Sao bây giờ mới ra? Muốn làm người ta nóng ruột chết hay sao?"

Tuyên hoài Phong thấy sắc xanh trên mặt hắn, trên trán lại ứa ra một tầng mồ hồi, y vô cùng kinh ngạc, hỏi: "Làm sao vậy?"

Thái Bình nói: "Cậu biết chưa, Vạn Sơn bị bắt rồi."

Tuyên Hoài Phong giật mình, "Cái gì? Tại sao bị bắt?"

Thái Bình nói: "Hôm qua chúng ta hẹn cùng nhau tới trường tiểu học Tân Sinh, chẳng phải hắn không tới sao? Còn tưởng rằng hắn chạy đi săn tin, không ngờ mọi chuyện lại không như chúng ta tưởng. Nửa đêm hôm qua, em gái của hắn tới nhà tìm tôi, bộ dạng nôn nóng vô cùng, nói hình như anh trai của cô ấy bị người ta bắt, lúc ấy tôi còn tưởng cô ấy trẻ con nói sảng. Sau đó đi nghe ngóng tin tức, đúng là có việc như vậy.

Hắn từ tòa soạn đi ra, ở trên đường đi bị người của cục cảnh sát đưa đi, bây giờ đang bị nhốt ở nhà giam số ba tại thành Nam."

Tuyên Hoài Phong nhíu mày hỏi: "Tội danh là gì?"

Thái Bình nói: "Tính tình của Vạn Sơn thế nào cậu lại chẳng hiểu? Suốt ngày viết tin tức xã hội, cái gì cũng bị chọc phá dưới ngòi bút của hắn. Lần trước cùng đi ăn cơm, hắn còn nói muốn viết về vấn đề cục cảnh sát vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp, làm rối kỷ cương, nói cái gì mà cục cảnh sát đem nhà cửa ra cho thuê, buộc con gái nhà người ta dùng thân thể thay cho tiền bạc, tất cả đều không phải hắn nói sao?

Chỉ sợ việc này đã bị truyền lên bên trên."

Còn nói: "Gia đình hắn đều ở quê, người duy nhất thân thuộc trong thành là em gái hắn, hiện giờ chuyện lớn thế này, chúng ta là bạn bè, cần phải giúp hắn chu toàn một chút. Nhưng giao tiếp với cảnh sát, không tiền là không thông, tôi cũng là tên nghèo kiết, đành phải tới tìm cậu."

Tuyên Hoài Phong nói: "Cậu đến là đúng, nếu không đến thì khác gì không coi tôi là bạn bè. Trước tiên chúng ta đến nhà giam thành Nam một chuyến, gặp Vạn Sơn rồi nói sau."

Nói xong, gọi Tống Nhâm đến, lại căn dặn chuẩn bị xe, sau đó sai một người hầu tới trướng phòng mượn hai ngàn đồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!