Thật ra, Niên Lượng Phú cũng chẳng phải hạng người hoàn toàn vô lương tâm.
Đối với Lục Phu Dung, quả thật hắn cũng có vài phần tình cảm.
Người ta là hoàng hoa khuê nữ tuổi mới mười tám, tươi mát ngọt ngào tựa hoa lan mới nở, tấm thân trong trắng đã trao cho hắn, chỉ cần nhớ tới tiếng khóc nỉ non đêm đầu tiên cùng mấy đêm sau thẹn thùng uyển chuyển, cho dù là kẻ đã lách qua hàng ngàn hàng vạn bụi hoa như Niên Lượng Phú cũng có cảm giác muốn yêu chiều mỹ nhân, có ý nghĩ phải bù đắp.
Vì vậy, ngày ngày đêm đêm đều tiêu tốn thời gian trên người cô.
Mấy ngày trước đây, Lục Phu Dung nói hạt trân châu trên mũ phượng của mình không đủ lớn, sợ lên sân khấu bị người ta chê cười, Niên Lượng Phú vội vàng cùng cô lên xe hơi phóng ra ngoài, đi qua bốn cửa hàng đồ nước ngoài mới chọn được một hộp trân châu Nam Dương như ý, lại mua tiếp hai xấp gấm, mấy cuộn đăng ten ngoại quốc, dỗ dành khiến cho Lục Phu Dung vui mừng hớn hở.
Bởi vì Lục Phù Dung muốn tản bộ trong công viên nên hôm nay mới đưa cô tới công viên ăn một bữa tiệc thịnh soạn.
Không ngờ, cư nhiên lại đụng trúng tiểu cữu tử Tuyên Hoài Phong.
Vị trí trưởng phòng của bản thân tới như thế nào, cho dù Niên Lượng Phú có mù thì trong lòng cũng hiểu rõ, thế nên, sau khi tiểu cữu tử giáo huấn xong, hắn đúng thật là tốn tâm tư đi chăm sóc cho Niên phu nhân.
Nếu là dỗ dành lão bà, đơn giản là một không nói dối, hai không đuổi vợ. Tan việc, Niên Lượng Phú ngồi xe tới Phúc Vân Trai mua mấy hộp điểm tâm ngon nhất, lại tới quán ăn vặt mua mấy bao hoa quả chua.
Gần đây, bình thường chẳng thấy bóng hắn đâu, hôm nay lại về nhà đúng giờ, còn đem theo không ít đồ ăn vặt Tuyên Đại Vân yêu thích, chiêu trò này quả thực quá cao siêu.
Thấy vậy, Tuyên Đại Vân lấy khăn che miệng cười, nói: "Ở ngoài làm chuyện gì xấu mà tự nhiên lại hiến ân cần lớn thế này?"
Niên Lượng Phú nói: "Xem em nói gì kìa, chồng mua đồ ăn cho vợ thì nhất định đã làm chuyện xấu? Em mà nghĩ như vậy là oan uổng cho những ông chồng từ xưa đến nay nhé. Mấy ngày này anh đều lo công việc, bận rộn đến nỗi chẳng có thời gian ở nhà, biết là khiến phu nhân nhà mình tủi thân, nếu em nói là anh đang chuộc lỗi, vậy thì anh sẽ nhiệt tình thừa nhận."
Tuyên Đại Vân nhón một quả táo chua bỏ vào miệng, cười nói: "Nếu anh thật sự lo công vụ thì đó là chuyện tốt, xin lỗi cái gì? Tôi chỉ sợ anh bận rộn tới bận rộn lui, bận rộn đến nỗi làm lòi ra một tiểu mỹ nhân to bụng thôi."
Niên Lượng Phú nói: "Nói bậy nói bạ gì đó, những người mang thai quả nhiên rất thích đoán mò."
Chọn một miếng mứt quả, tươi cười đưa đến bên miệng Tuyên Đại Vân.
Tuyên Đại Vân tức giận liếc hắn một cái: "Muốn bịt miệng tôi sao? Anh đừng xem thường người khác, ở bên ngoài làm cái gì, có Tiểu Phượng Hỉ nào, Thập Lý Hương nào, tưởng người phụ nữ chỉ ở nhà quán xuyến gia đình như tôi không biết chắc? Bây giờ là thời đại mới, phụ nữ làm loạn muốn ly hôn cũng chẳng phải chuyện lạ đời, anh cứ xem tin tức trên báo thì biết."
Niên Lượng Phú nhún vai, bất đắc dĩ nói: "Anh không về, em làm loạn. Anh trở về, em vẫn nháo. Vậy em muốn anh làm sao mới được? Chẳng lẽ thật sự muốn anh quỳ xuống, vái đầu trước mặt em mới ổn? Em là mẹ, vì đứa nhỏ, nên tha thứ cho cha nó mới đúng. Người một nhà hòa hòa thuận thuận, không tốt sao?"
Hôm nay hắn trở về, trong lòng Tuyên Đại Vân rất vui vẻ.
Chỉ là miệng lưỡi không chịu thua kém, mới nói hai câu cũng đã tha thứ lỗi lầm cho đối phương, cô nhìn bộ dạng Niên Lượng Phú lúc này, vừa cảm thấy mềm lòng lại có chút không quen, mạnh miệng nói: "Tôi không muốn hòa thuận khi nào? Tôi cũng chẳng ra ngoài cùng người khác đi dạo công viên, đi xem phim điện ảnh."
Ném mạnh đĩa trái cây trên tay, đứng lên, ưỡn bụng đi vào trong phòng.
Lời này cô nói rất vô tư, nhưng lại đúng lúc chạm vào chỗ chột dạ của Niên Lượng Phú, nhất thời cho rằng Tuyên Hoài Phong đã báo chuyện ở công viên hôm nay cho phu nhân nhà mình.
Hắn hứng khởi mà đến lại bị người ta dội một thùng nước lạnh lên đầu, tâm trí đột nhiên trống rỗng, sau đó mặt đỏ tới mang tai, buồn bực xấu hổ.
Nghĩ đi nghĩ lại, được lắm, không ngờ hai tỷ đệ nhà này lại ném thể diện của hắn xuống đất.
Bên ngoài đã không cho tôi xuống đài được, trong nhà cũng không có chỗ cho tôi đứng.
Thế này là ý gì?
Hôm nay vú Trương thấy cô gia mang theo quà về, tưởng rằng tiểu thư sẽ rất vui, vội vàng tự mình xuống bếp nấu vài món ngon, lúc này vừa lau tay lên tạp dề vừa nói: "Đồ ăn đã dọn vào phòng ăn rồi, cô gia, tiểu thư, mời hai người qua dùng bữa."
Sắc mặt Niên Lượng Phú xanh mét, ngữ khí không tốt, nói: "Tôi không đói, bà gọi tiểu thư nhà bà ra ăn đi."
Tuyên Đại Vân đang đứng gần cửa phía trong phòng chờ Niên Lượng Phú tiến vào, theo suy nghĩ của cô, Niên Lượng Phú hành động không giống trước đây, cô lại đang mang thai, vợ chồng cãi nhau, kiểu gì thì người làm chồng cũng nên nói vài câu nhẹ nhàng với vợ trước. Lời ngọt ngào vừa ra khỏi miệng, tình cảm tự nhiên khôi phục.
Không ngờ hôm nay Niên Lượng Phú lại cứng đầu như vậy, nghe hắn nói với vú Trương rằng không ăn cơm, cô càng tức giận, cao giọng nói ra bên ngoài: "Tiểu cô nương nhà người ta canh ngon nước ngọt hầu hạ tận miệng, chút rau dưa thế này, Niên xử trưởng để mắt sao được. Đồ ăn chúng ta dẫu có tốt cũng kém người ta ca vài bài ăn kèm với cơm trắng."
Vú Trương biết vợ chồng hai người họ lại cãi nhau, không dám chen vào giữa, đành lặng lẽ lui ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!