Ánh nắng chiều tán đi thật nhanh, tựa như tâm tình thiếu nữ tuổi thanh xuân, đầy trởi ửng đỏ dần cởi đi lớp áo hồng, sương chiều nhẹ nhàng buông xuống, tặng đất trời cùng vạn vật một tầng khăn che mặt mỏng manh.
Trăng lên.
Hoa sen trong ao nhận được ánh trăng, một cơn gió hè thổi qua, mặt nước đen tuyền tựa bề mặt tấm lụa mượt mà, khẽ lay lay.
Tuyên Hoài Phong, cũng đang run rẩy.
Hơi thở có chút nặng nề, nửa rầu rĩ nửa hổn hển, mũi chân gắt gao căng cứng, đường cong nơi sống lưng trần trụi thoáng uốn lên, không cách nào chạm tới tấm nệm chỉ cách thân thể mình vài tấc.
"Thế nào?"
"…"
"Có đau hay không?" Đáng lẽ là câu hỏi quan tâm săn sóc, nhưng thật kỳ quái, những lời ấy lọt vào tai Tuyên Hoài Phong đang nhắm mắt chịu đựng cảm giác khuếch chương trong cơ thể, lại khiến trong đầu y hiện lên gương mặt tuấn tú cùng nụ cười tà treo trên khóe miệng.
Người đàn ông ấy liếm vành tai y đặt câu hỏi, hơi thở nóng rực tràn vào tai, mỗi một chữ thốt ra tựa sợi bông xinh đẹp mềm mại, tự do lay động.
Đối lập mạnh mẽ là từng đợt tiến nhập sâu tận bên trong, vô cùng nóng cháy, vô cùng ngang tàng.
Đêm nay, sức lực Bạch Tuyết Lam đặc biệt lớn.
Cũng không biết gặp được việc gì vui vẻ, nhịn không được mà làm càn, hay là… còn đang cố ý trả thù việc y cùng tiểu thư Âu Dương tới cửa tây thành…
"Có đau không?" Bạch Tuyết Lam toàn tâm mài đao trong khe nhỏ, làm một lần lại hỏi một lần.
Bị Bạch Tuyết Lam cầm lấy cổ chân, đầu gối gập lại, thắt lưng cong lên, cực kỳ khó chịu, Tuyên Hoài Phong chuyển cổ sang một bên theo bản năng, đột nhiên nghĩ vậy sẽ khiến người đàn ông đang ôm mình lại hiểu lầm, y nhanh chóng nghển cổ, liên tiếp gật đầu vài cái.
"Hửm?" Bạch Tuyết Lam khẽ híp mắt.
"Đau…" Tuyên Hoài Phong cũng không biết hắn thực tình không hiểu, hoặc là giả không rõ, đành phải rầu rĩ thốt lên một từ.
"Đau?" Ánh mắt Bạch Tuyết Làm càng híp thành một đường thật mỏng, đột nhiên mở mắt, trong mắt hiện lên tia sáng, liếm khóe miệng, cười nói: "Cho em đau, anh làm cho em đau." Cầm lấy cổ chân trắng tựa tuyết, đặt bên miệng, dùng hàm răng đều tăm tắp càn quấy một trận.
"Cho em đi ngắm phong cảnh với phụ nữ, cho em sóng vai với phụ nữ."
Mắt cá chân vốn không phải nơi mẫn cảm, nhưng bị Bạch Tuyết Lam chơi đùa một trận như vậy, dường như có một dòng điện lưu chạy lên bắp chân, tiến lên đùi, đánh thẳng vào gốc rễ trên đùi.
Tuyên Hoài Phong không chịu nổi dòng thác ấy, đột nhiên ngửa cổ ra sau, toàn thân phút chốc căng thẳng, kiều đồn co rút lại, thất thanh kêu lên một tiếng, tiết ra.
(Kiều đồn: mông)
"Ô!"
Ngay sau đó, cỗ nhiệt lượng khiến người ta khó lòng chịu nổi ấy bỗng lan tỏa khắp thân thể, ngấm thật sâu vào trong tràng bích.
Bạch Tuyết Lam ngâm một tiếng cực khoái, sau đó mới chậm rãi rút ra khỏi nơi ướt át trắng mịn đã ửng hồng kia.
Bạch Tuyết Lam buông hai cổ chân trắng như được khắc từ Bạch Ngọc, Tuyên Hoài Phong sắp đứt thành từng đoạn, thắt lưng bủn rủn cuối cùng cũng gặp lại chiếc nệm mềm mại, bỗng nhiên trên người trầm xuống, Bạch Tuyết Lam cũng chẳng quan tâm trên người mướt mồ hôi, cơ hồ đặt hơn phân nửa sức nặng của mình lên thân thể y, mồ hôi nóng ấm chảy sang một bên, mặt áp mặt, ngực dán ngực, vuốt ve nhè nhẹ mà hỏi: "Sau này em còn hẹn hò với phụ nữ sau lưng anh không?"
Tuyên Hoài Phong nhíu mày, thiếu chút nữa muốn há miệng cắn rụng hai miếng thịt trên má hắn xuống.
Nhịn xuống.
Thở hổn hển mấy hơi mới nói: "Em không thích phụ nữ, có phải anh không biết đâu."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Nếu tỷ tỷ em thấy cô nàng kia, thích cô ấy, bắt em cưới cô ấy thì sao. Cô ấy chỉ có một đứa em trai là em, cuối cùng vẫn sẽ bắt em lấy vợ, nối dõi tông đường. Bây giờ bụng cô ấy đã lớn, không tiện quản em. Chờ đến khi bụng cô ấy không còn lớn nữa, đương nhiên sẽ chạy tới quản việc của em. Đến lúc đó, em nghe lời hay không nghe lời?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Em không thể trêu vào, vậy không thể trốn chắc? Nếu chị ấy bức em cưới phụ nữ, em lập tức trốn chị ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!