Chương 14: (Vô Đề)

Đoàn người Tuyên Hoài Phong đến cửa Tây thành phố vẫn chưa thấy bóng dáng Hoàng Vạn Sơn, y cho là mình tới sớm bèn tính đứng chờ, ngắm xe kéo và dòng người qua lại trên đường.

Bỗng nhiên nghe thấy có người gọi: "Hoài Phong! Bên này!"

Quay đầu nhìn mới phát hiện, thì ra Thái Bình đang bước xuống khỏi chiếc xe con mới tinh.

Chiếc xe con này đã đến từ sớm, lúc Tuyên Hoài Phong mới đến, xa xa cũng nhìn thấy có chiếc xe con đỗ bên đường. Nhưng người y hẹn là Hoàng Vạn Sơn, Hoàng Vạn Sơn lại không phải người có thể ngồi xe con sang trọng, bởi vậy Tuyên Hoài Phong cũng không lưu ý đến điều này lắm.

Chờ thấy Thái Bình bước xuống, Tuyên Hoài Phong không khỏi ngạc nhiên, hỏi: "Sao lại là cậu? Vạn Sơn đâu?"

Thái Bình giơ tay ngăn lại: "Tên Vạn Sơn này đúng là không tốt. Rõ ràng hắn gọi điện hẹn chúng ta, hiện tại mọi người đều đến, duy độc hắn chưa có mặt."

Đang nói, một người bước xuống khỏi chiếc xe con, thân hình tuyệt mỹ, thướt tha yêu kiều, thấy Tuyên Hoài Phong, hai điểm son tươi sáng nhẹ nhàng trên gương mặt dần hiện lên, ôn nhu cười nói: "Tuyên tiên sinh, việc làm từ thiện thế này, quả nhiên ngài sẽ không nhường cho người khác."

Đúng là đại tiểu thư có tri thức hiểu lễ nghĩa của vị hội trưởng hội thương nhân, Âu Dương Thiến.

Chiếc xe con Thái Bình vừa ngồi, không cần hỏi, chắc chắn là của nhà hội trưởng.

Tuyên Hoài Phong thấy cô, hơi hơi cúi người một cái, nói: "Thì ra tiểu thư Âu Dương cũng tới."

Đôi mắt xinh đẹp của Âu Dương Thiến lướt nhanh qua gương mặt y, mỉm cười nói: "Tất nhiên rồi, chúng ta đã hẹn trước, chắc Tuyên phó quan sẽ không quên đấy chứ."

Mấy câu cửa miệng đêm mở tiệc ngắm hoa sen, Tuyên Hoài Phong cũng không quá để tâm, khi Hoàng Vạn Sơn gọi điện đến, y thật sự cũng chưa nghĩ tới cuộc hẹn với Âu Dương Thiến. Hiện tại bị Âu Dương Thiến giáp mặt nhắc tới, tự nhiên không thể không nói vài câu có lệ, "Đâu nào, đương nhiên nhớ chứ. Tiểu thư Âu Dương đúng là nhiệt tình với chuyện trường tiểu học Tân Sinh."

Âu Dương Thiến thấy được thời cơ, nhắc nhở: "Tôi vì trường tiểu học Tân Sinh mà tổ chức tiệc rượu từ thiện, Tuyên tiên sinh cũng không thể không quan tâm, nhất định phải tới hỗ trợ mới được."

Trên mặt Tuyên Hoài Phong thoáng qua một tia xấu hổ khó phát hiện.

Vị tiểu thư Âu Dương này, diện mạo xinh đẹp, lời nói dịu dàng, tâm địa cũng rất lương thiện, nếu là trước kia, cô đúng là người có thể kết bạn. Ngay cả lần trước, gặp nhau ở buổi nhạc hội, Tuyên Hoài Phong cũng vì ấn tượng đầu quá tốt nên mới lập tức dạy cô kéo violin.

Có thể thấy cô là người phụ nữ tốt khó gặp.

Nhưng hiện tại, quan hệ của y cùng Bạch Tuyết Lam đã có bước tiến mới.

Cái gọi là quan hệ bạn đời, người khác còn chưa biết thế nào, nhưng ở trong lòng Tuyên Hoài Phong, đó là từ chỉ sự thủy chung, không rời không bỏ. Tuy rằng ngoài miệng luôn nói đòi tự do, còn nói rất nhiều từ ngữ hiện đại, hay nói quyền lợi mọi người ngang hàng, nhưng hiện tại, mỗi hàng động, mỗi lời nói của y lại không tránh được việc suy nghĩ cho Bạch Tuyết Lam.

Tỷ như thấy Âu Dương Thiến ân cần với mình, trước tiên không nhắc đến những thứ khác, việc đầu tiên mà Tuyên Hoài Phong nghĩ tới là Bạch Tuyết Lam chắc chắn sẽ không vui.

Bạch Tuyết Lam mất hứng, bản thân mình sao có thể cao hứng?

Ân huệ của mỹ nhân, cuối cùng vẫn không thể nhận.

Vị trí kia trong lòng y đã dành cho Bạch Tuyết Lam, lại càng không dám nhận.

Tuyên Hoài Phong còn đang do dự, Thái Bình bên cạnh lại không kịp đợi, nhíu mày, "Đầu tháng bảy, nắng lại to như thế, bắt người ta đứng đợi ở cửa thành, thật sự là không được. Phải đợi tới lúc nào đây? Hoài Phong, Vạn Sơn hẹn cậu mấy giờ?"

Tuyên Hoài Phong thật sự cảm ơn hắn giúp mình tránh khỏi vấn đề hỗ trợ tiệc rượu từ thiện của Âu Dương Thiến, vội vàng nói: "Một giờ."

Thái bình nói: "Hắn cũng hẹn tôi một giờ."

Âu Dương Thiến nói: "Kỳ lạ, với tình tính của Hoàng tiên sinh, ngài ấy cũng không phải người sẽ lỡ hẹn. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Có cần gọi điện hỏi một chút không?"

Thái Bình nói: "Muốn gọi điện cũng chỉ có thể gọi điện tới tòa soạn báo để hỏi. Chẳng qua, ở chỗ này thì điện thoại ở đâu?"

Âu Dương Thiến nói: "Đi từ chỗ này qua một đoạn có một văn phòng làm việc, mặc dù là văn phòng nhỏ nhưng cũng có điện thoại. Người ở đó biết cha tôi, nhất định sẽ đồng ý giúp đỡ. Làm phiền ngài cầm danh thiếp của tôi, mượn điện thoại của họ dùng một chút."

Nói xong, lấy một tấm danh thiếp từ chiếc túi xách nhỏ thêu hoa sen ra.

Thái Bình nhanh chóng rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!