Chương 13: Part 2

Bởi vậy, tài xế lái xe tới trước cổng công viên Xuân Hương. Mặc dù công viên này không cần mua vé vào cửa, nhưng để giữ gìn sự thanh tĩnh trong lành của công viên nên ô tô không được vào. Tuyên Hoài Phong xuống xe, Tống Nhâm lập tức tiến lại, một chiếc xe khác cũng dừng, ba bốn hộ binh bước xuống, đều là những người bảo vệ đi theo từ công quán tới. Hiện tại bọn họ cũng đi về phía này, lập tức thu hút ánh mắt của người qua đường.

Tuyên Hoài Phong quay lại nhìn, nói: "Còn như vậy nữa là tôi sẽ bị mọi người chê cười mất. Chẳng qua là tới công viên đi dạo thôi, chả ai biết là tôi sẽ tới đây, mà cũng chẳng thể mai phục tôi ở chỗ như thế này được. Tôi thây hôm nay thôi đi, không cần theo đâu."

Tống Nhâm luôn cười ha hả trước mặt y, chỉ vừa nghe lời này, khóe mắt bỗng vụt qua một tia tàn nhẫn, tuy rằng trên mặt vẫn mang nụ cười, nhưng giọng nói đã hơi trầm xuống: "Tuyên phó quan, ngài và tổng trưởng đã bàn điều kiện xong xuôi rồi."

Tuyên Hoài Phong nhìn khí thế của hắn, biết rằng không thể bóc miếng thuốc dán này khỏi người được, vậy nên y cũng chẳng nói nữa.

Đi vào công viên, quả nhiên du khách không nhiều lắm. Thời gian này, tới công viên đi dạo thì hơn nửa đều là các vị phu nhân cùng tiểu thư giàu sang, các cặp tình nhân muốn cùng người yêu trải qua biển tình yêu dập dềnh sóng, những bóng dáng yểu điệu trong bộ đồ tây thấp thoáng dưới tàng cây.

Sắp tới mười hai giờ, ngày tháng bảy chói lọi kèm theo cái nóng hầm hập, lá cây tỏa ánh sáng màu lục dưới ánh nắng mặt trời, hồ nước mênh mông cũng mang màu lục sẫm. Trên mặt hồ lãng đãng vài chiếc thuyền nhỏ, lại có những cô gái trẻ tay cầm dù ngồi trên thuyền. Ngày hè nóng bỏng thật sinh động, vui mắt.

Tuyên Hoài Phong thong thả bước đi, trong lòng vui vẻ, chợt nhớ tới Bạch Tuyết Lam đã từng nói, hai người quen biết lâu như vậy, đáng tiếc là chưa từng cùng nhau đi chơi, chưa từng có cơ hội hưởng thụ lãng mạn. Lúc ấy y vốn không đồng ý, nhưng với tình cảnh hiện tại, y bỗng cảm thấy lời Bạch Tuyết Lam nói cũng có lý.

Nếu lấy một chiếc thuyền nhỏ, hai người dập dềnh trôi nổi trên hồ nước cả một buổi chiều, mặc kệ công việc, chỉ để ý bàn chuyện thiên nam địa bắc, như vậy cũng không tồi.

Không bao lâu sau đã tới trước cửa quán cơm tây.

Bồi bàn ở quán cơm rất tinh ý, thấy mấy hộ binh đi theo phía sau Tuyên Hoài Phong đều vác súng liền biết y nhất định là quý nhân, vội vàng chạy lại tiếp đón, cười hỏi xem y muốn khu ghế lô hay chỗ ngồi ngoài trời.

Theo tính tình Tuyên hoài Phong, vốn là chọn chỗ ngồi ngoài trời, nhưng quay đầu nhìn vài vị đứng phía sau… chỗ ngồi ngoài trời bên cạnh hồ nước yên tĩnh lại xuất hiện mấy gã hộ binh hung thần ác sát… đúng là hủy hoại phong cảnh, cần gì phải vì sự hưởng thụ của bản thân mà phá hủy cảm xúc của người khác?

Y bèn nói với bồi bàn: "Đặt một khu ghế lô đi. Có khu nào yên tĩnh, cửa sổ nhìn ra hồ không?"

Bồi bàn đáp: "Có có. Để tôi đi sắp xếp cho ngài."

Cung kính khom người vài cái, lập tức đi trước dẫn đường, đưa bọn họ vào một khu ghế lô. Tuyên Hoài Phong vào phòng, bên trong chỉ đặt một chiếc bàn, trái phải mỗi bên đặt hai chiếc ghế, là bàn bốn người; trên tường dán giấy trang trí của Pháp, góc tường đặt một bức điêu khắc hoa hồng cao cỡ nửa người, phía trên đặt một bức tượng mỹ nhân bằng đồng, tuy rằng không gian không lớn nhưng tổng thể bố trí rất ổn.

Một khung cửa sổ, hơn phân nửa tấm rèm cửa sa tanh điểm ren buông xuống, thỉnh thoảng bị gió từ hồ thổi tới trêu ghẹo lại nhẹ nhàng phất qua khung cửa, đầu kia là mặt hồ xinh đẹp cùng hình ảnh những vị du khách ngồi bên bờ hồ, tất cả hòa lại thành bức họa trong khung cửa sổ.

Tuyên Hoài Phong nhận thực đơn do bồi bàn đưa tới, tùy ý gọi vài món, kêu bồi bàn nhanh chóng mang lên, rồi nói với Tống Nhâm và vài hộ binh khác: "Tất cả ngồi xuống đi, ở đây không có người ngoài, không cần đứng quy củ như nghi thức duyệt binh thế đâu. Chúng ta ngồi đây một lát, ăn no còn phải tới nơi khác nữa."

Vài hộ binh đã đi theo Tuyên Hoài Phong một thời gian, biết y là người cực thân thiện, thấy y nói vậy đều thả lỏng tư thế ưỡng ngực hóp bụng, cởi súng trường, ngồi xuống ghế.

Tuyên hoài Phong vì muốn ngắm cảnh, ngại rèm lụa mỏng kia che phân nửa cửa sổ nên tự mình đi tới vén lên, ánh mắt thoáng nhìn qua bên ngoài lại chợt như phát hiện điều gì đó, y đứng yên.

Thì ra, cách cửa sổ không xa là một căn phòng lộ thiên trang nhã, được dựng dưới mấy tàng cây ngọc lan cao lớn, vừa không bị ánh mắt trời chói chang ảnh hưởng, lại có thể thưởng thức cảnh hồ. Giờ phút này, ngồi ở vị trí cực đẹp ấy có một người, cũng là tỷ phu Niên Lượng Phú của Tuyên Hoài Phong.

Hắn không ngồi một mình, người bên cạnh là một cô gái xinh đẹp, nhìn bộ dạng khoảng mười tám mười chín tuổi nhưng lại vô cùng phong tình, trên người mặc mộ bộ sườn xám bảo lam, cánh tay trắng như tuyết đặt trên mặt bàn, nghiêng đầu vừa cười vừa nói vơi Niên Lượng Phú, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, sóng mắt đung đưa, lẳng lơ cực điểm.

Trước mặt hai người đặt vài chiếc đĩa không vẫn còn lưu nước thịt, ngoài ra còn có hai chiếc ly thủy tinh ngoại quốc, hai chiếc ly cũng trống không.

Hiển nhiên, bọn họ vừa ăn no nê một bữa cơm tây, rượu đủ cơm no, đang hưởng thụ lạc thú sau bữa cơm. Không biết họ nhắc tới điều gì hứng thú, Niên Lượng Phú bỗng nhiên ngẩng đầu lên cười ha hả, lại lấy hai ngón tay véo lên gương mặt trắng noãn của cô gái. Cô gái kia làm nũng, lắc mông, nửa thân người như kề sát lên ngực Niên Lượng Phú.

Nhìn cảnh này, Tuyên Hoài Phong nhíu mày thật chặt.

Y có nghe phong thanh rằng Niên Lượng Phú ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng không ngờ Niên Lượng Phú lại không biết kiêng kị tới mức này.

Tỷ tỷ ở nhà mang thai, đây là lần đầu tiên mang thai, rất khó khăn, tỷ phu cũng là lần đầu làm cha, theo suy nghĩ của Tuyên Hoài Phong thì kiểu gì cũng nên săn sóc cẩn thận hơn ngày trước, tại sao ngược lại hắn còn càng càn rỡ? Để thai phụ ở nhà, mang theo phụ nữ không đứng đắn tới công viên dùng cơm tây, còn tán tỉnh nhau ở gian phòng lộ thiên trang nhã như thế, không để ý ánh mắt người ngoài nhìn vào.

Lúc này, bồi bàn gõ cửa, bưng mấy chiếc đĩa đặt lên bàn, nhóm hộ binh chưa bao giờ dùng thứ cơm tây cổ quái này nên cũng chẳng biết quy củ, huống hồ Tuyên Hoài Phong vẫn chưa ngồi xuống, vậy nên mọi người đều ngồi yên. Tống Nhâm vốn đã ngồi xuống nghỉ ngơi, thấy Tuyên Hoài Phong đứng chết chân bên cửa sổ, tựa hồ bị thứ gì đó bên ngoài hấp dẫn, hắn được Bạch Tuyết Lam căn dặn phải chú ý nhất cử nhất động của Tuyên Hoài Phong, nhịn không được bèn đứng lên, đi đến bên cạnh Tuyên Hoài Phong, xem xét về phía y đang nhìn.

Tống Nhâm đã tới Niên trạch vài lần, lại thường xuyên ở bên cạnh Tuyên Hoài Phong, đương nhiên nhận ra Niên Lượng Phú.

Vừa thấy tình hình lúc này cũng ngầm hiểu được.

Đây là gia sự của Tuyên Hoài Phong, không tiện nhiều lời, Tống Nhâm nghĩ qua nghĩ lại, cuối cùng vẫn không lên tiếng, lặng lẽ trở về bàn ngồi xuống.

Tiếng gõ cửa vang lên, bồi bàn đưa món chính nóng hổi thơm lừng tới, ly rượu vang khẽ nghiêng vào đĩa sắt được nung nóng để giữ nhiệt cho beefsteak, khói nóng lập tức ngập tràn, mùi thịt xông thẳng vào mũi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!