Việc hẻm Ngô Đồng, hai người không hề sinh hiềm khích, ngược lại còn tốt thêm ba phần, mấy ngày kế tiếp trôi qua tựa như mật ngọt. Chỉ là, Tuyên Hoài Phong tiếp tục đấu tranh đòi quyền tự do được ra ngoài thêm vài lần, Bạch Tuyết Lam lúc đầu còn lơ đễnh, sau lại thấy sắc mặt y, biết là y nghiêm túc, nếu muốn tiếp tục sử dụng vài thủ đoạn cho có lệ để mọi việc qua đi, chắc chắn sẽ gây ra tranh cãi lớn, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến quan hệ mới được bù đắp.
Sau đó, thấy Tuyên Hoài Phong thường nhân dịp rảnh rỗi lại tới hậu viện luyện súng, học vô cùng chuyên tâm, hai tay trái phải đều dùng súng, tiến bộ đặc biệt nhanh chóng, Bạch Tuyết Lam cao hứng lại tặng y một khẩu súng lục mới tinh, muốn y sau này ra ngoài thì bên trái đeo một khẩu, bên phải đeo một khẩu, mỉm cười nói: "Khi anh còn bé, lão gia bên kia có một người họ Vương, ông ta sử dụng súng bằng hai tay rất giỏi, biệt hiệu là Song thương Vương mặt rỗ. Anh thấy em còn lợi hại hơn cả ông ta, sau này biệt hiệu của ông ta nên tặng lại cho em, gọi là gì mới tốt nhỉ? Hay là gọi là Song thương Tuyên thiếu gia, tên này đẹp không?"
Tuyên Hoài Phong không đồng ý, "Cái gì mà song thương, cái gì mà Tuyên thiếu gia, vừa nghe đã thấy hơi hướm ngang ngược của đám thổ phỉ, em học súng, một là do rảnh rỗi nhàm chán, hai là muốn tự bảo vệ mình, muốn mấy cái biệt danh này làm gì?"
Bạch Tuyết Lam ha ha một tiếng: "Thổ phỉ ấy mà, bị em đoán trúng rồi. Vương mặt rỗ vốn là một gã thổ phỉ, sau lại bị cha anh mang theo hai đoàn binh tiêu diệt hang ổ của ông ta, lần đó rất sảng khoái. Những năm đó hắn cướp của nhà giàu không ít, tiền bạc trong sơn trại không hề thiếu thốn, quân Sơn Đông chúng ta vớ được một món hời, tất cả đem sung vào quân hưởng."
Tuyên Hoài Phong nói: "Quân uy lớn quá nhỉ. Ý anh là, nếu em có hành động gì thiếu suy nghĩ, vậy anh cũng mang hai đoàn binh đến tiêu diệt em?"
Bạch Tuyết Lam hơi liếc mắt, tự đắc trêu chọc: "Muốn tiêu diệt em thì chỉ cần một mình anh là đủ rồi, mang hai đoàn binh làm gì?"
Khoác lác mà không biết ngượng, Tuyên Hoài Phong biết tên này bẩm sinh đã đầy tà khí nên cũng chẳng tức giận, lại nhắc đến việc mình ra ngoài.
Lần này Bạch Tuyết Lam không hề ngăn cản, thở dài: "Nếu anh còn cùng em tranh luận vấn đề này, chắc chắn sẽ chọc giận em, không chừng ngày nào đó sẽ bị kề súng lên đầu. Thôi được rồi, chỉ cần em để Tống Nhâm đi theo thì hàng ngày thích tới đâu cũng được."
Tuyên Hoài Phong vốn nghĩ bây giờ có cố gắng tranh cãi cũng không thành công, vậy nên không thể không nghiêm túc một lần cùng Bạch Tuyết Lam, chẳng ngờ tên quỷ ranh mãnh này còn gian trá hơn chạch, cảm nhận được nguy hiểm bèn thoải mái đáp ứng.
Tuyên Hoài Phong vui vẻ hẳn lên, không khỏi hùa theo vui đùa, chắp tay nói: "Đa tạ tổng trưởng, ngài giơ cao đánh khẽ, nhất định sẽ công hầu muôn đời."
Bạch Tuyết Lam lắc đầu: "Người khác không biết lại tưởng em ngồi tù ở chỗ anh ấy chứ."
Tuyên Hoài Phong nói: "Nhốt trong bốn bức tường, ngay cả cửa chính cũng không được bước ra, chẳng lẽ vậy không phải ngồi tù?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Dẫu sao Bạch công quán của anh cũng đường đường là vương phủ, bắt nó biến thành nhà giam, vậy em cũng quá cao ngạo rồi."
Tuyên Hoài Phong còn muốn nói gì đó nhưng Bạch Tuyết Lam đã tiến sát lại, che miệng y.
Bốn phiến môi dịu dàng quấn quýt, nước bọt ngọt ngào hòa trộn.
Bởi vì tâm tình thật sự rất tốt, màn đêm buông xuống, đương nhiên sẽ triền miên hơn hẳn thường ngày, vòng tay ôm ấp hai người thẫm đẫm mồ hôi, dây dưa tới tận hai, ba giờ sáng mới ngủ.
Hôm sau, Tuyên Hoài Phong mở mắt, người bên cạnh đã không còn. Chẳng biết Bạch Tuyết Lam đang bận rộn việc gì, những ngày gần đây thường xuyên ra ngoài từ sáng sớm, tới khuya mới trở về. Tuyên Hoài Phong xuống giường rửa mặt mặc quần áo, ăn một chén cháo hoa, gọi Tống Nhâm tới, kích động hỏi: "Lệnh cấm cửa tôi đã bị bỏ, cậu có biết không?"
Tống Nhâm đáp: "Biết, tổng trưởng lúc ra ngoài đã nói với tôi: Tuyên phó quan muốn đi đâu cũng được. Chỉ có hai điều kiện, một là đưa tôi theo, hai là cầm súng theo."
Tuyên Hoài Phong cười khổ, "Đúng là hắn coi tôi như trẻ con mà, chẳng lẽ tôi là con trai độc nhất của triệu phú, vừa ra khỏi cửa đã thu hút đám bắt cóc tống tiền?"
Tống Nhâm nói: "Tổng trưởng cũng là suy nghĩ cho ngài thôi, ngài nghe ngài ấy đi."
Tuyên Hoài Phong nói: "Có thể không nghe sao?"
Tống Nhâm bèn hỏi y hôm nay muốn đi đâu.
Tuyên Hoài Phong nói: "Tôi có nơi nào cần đến? Chẳng qua chỉ muốn tới nha môn hải quan làm việc, vết thương khỏi rồi, còn phí thời gian ở trong công quán thì cũng chẳng tiện nhận phần lương bổng kia."
Tống Nhâm đang muốn đi chuẩn bị xe, một người hầu đi từ bên kia sân lại, thấy Tuyên Hoài Phong vội nói: "Tuyên phó quan, mời ngài tới thư phòng nghe điện thoại, tổng trưởng gọi."
Tuyên Hoài Phong đi tới thư phòng, vừa nghe, quả nhiên là Bạch Tuyết Lam.
Đầu tiên, Bạch Tuyết Lam hỏi y đã ăn sáng hay chưa và hỏi một vài việc nhỏ, sau cùng, hắn hỏi hôm nay y có rảnh hay không.
Tuyên Hoài Phong nói: "Em muốn tới nha môn hải quan làm việc, sao anh lại hỏi em có rảnh hay không? Có việc muốn em lo liệu?"
Bạch Tuyết Lam đáp: "Đúng lúc có một việc, không phải em thì không được."
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Chuyện gì?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Còn nhớ rõ việc khu cai nghiện lần trước chúng ta bàn không? Lăn qua lăn lại, cuối cùng bên chính phủ cũng phê duyệt, còn cấp một khu nhà trong nội thành, có thể tạm thời dùng làm viện xá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!