Chương 11: (Vô Đề)

Sáng sớm, Bạch Tuyết Lam đi ra từ Lạc Hoa Viên trong hẻm Ngô Đồng.

Viện tử này lúc sáng sớm mang theo chút se lạnh, đáng tiếc là đám phụ nữ nơi này đều ưa dùng son phấn, ngay cả không khí trong viện cũng hòa trộn tạp hương khiến người ta khó lòng thoải mái. Nghiêng nghiêng về phía đông, tia nắng ban mai lướt qua tường viện, đem hơn nửa mảnh sân chiếu thành ánh vàng rực rỡ.

Nhưng Bạch Tuyết Lam không thèm đếm xỉa tới mấy thứ đó, hắn vẫy tay về phía đầu kia viện tử.

Hộ binh đang đứng như tượng bên kia nhìn thấy, vội vàng đem súng trên vai vác ra sau lưng cho chặt, chạy lại đây, tươi cười, "Bạch tổng trưởng, ngài thức dậy sớm vậy?"

Bạch Tuyết Lam rất siêng năng tới phủ tổng lý, cấp tiền thưởng cực kỳ hào phóng.

Đám hộ binh ở phủ tổng lý thấy người khác đều tỏ vẻ hung thần ác sát, đối với Bạch Tuyết Lam, nụ cười ấy có thể nói là khiến gương mặt xuất hiện thêm một đóa hoa.

"Ừm," Bạch Tuyết Lam nói, "Tổng lý còn ở bên trong. Chờ hắn tỉnh thì giúp tôi nói một tiếng, trong công quán của tôi có vài việc nên về trước. Gọi xe của tôi đến đây."

Hộ binh nói: "Xe của ngài còn chưa tới đâu. Tài xế của ngài cũng không ngờ ngài dậy sớm như thế, tôi nghĩ kiểu gì cũng phải tới tầm chín mười giờ thì xe mới từ công quán lại đây."

Bạch Tuyết Lam thầm cả kinh, "Tối hôm qua xe không đỗ ở bên ngoài sao? Trở về công quán nào?"

Hộ binh nói: "Còn có thể chạy đến công quán của người khác sao? Đương nhiên là trở về Bạch công quán của ngài. Tối hôm qua tổng lý nói, mấy chiếc xe đó đều có dấu hiệu của chính phủ, nào là quốc vụ viện, hải quan, bộ giáo dục,… tất cả đỗ một hàng trong hẻm Ngô Đồng này mà để cho người ta nhìn thấy thật sự không ổn. Nhất là đám phóng viên bây giờ là đáng ghét nhất, cứ thích bịa chuyện sinh sự, vạn nhất chụp một bức ảnh, lại đăng đề mục lớn kiểu "quan viên chính phủ phiêu kỹ viện tập thể", vậy thì rất khó coi. Cho nên tổng lý ra lệnh, kêu tài xế các ngài lái xe về, hôm sau muốn về sẽ gọi điện đến đây đón. Sao vậy, tổng lý không nói với ngài?"

Bạch Tuyết Lam lắc đầu: "Hắn làm gì có thời gian rảnh mà nói điều này với tôi."

Có chút ảo não.

Cô gái mới tới hôm qua gọi là Yến Điệp, tuổi so với cô vợ bé mới lấy của Tổng lý còn nhỏ hơn, khuôn mặt dễ nhìn, miệng lưỡi dịu dàng uyển chuyển, mới vài ba câu đã dụ Bạch tổng lý đến mất hồn, trước còn nghiêm chỉnh ngồi uống trà, sau Yến Điệp lại đánh bạo, chủ động ngồi xuống đùi Bạch tổng lý, cục diện lập tức loạn lên, cuối cùng nháo đến không thể tưởng tượng.

Bạch Tuyết Lam nhìn đường huynh của mình tùy tiện mua vui, bao nhiêu hưng trí của hắn đều bị quét sạch, đứng ngoài quan sát càng không thú vị, hắn liền kéo bí thư quốc vụ viện và Liêu tổng trưởng đến sương phòng cách vách, cũng vừa lúc có việc cần phải thương lượng kỹ lưỡng với bọn họ.

Rốt cuộc vị đường huynh quyền cao chức trọng này đã bảo xe của mình trở về công quán lúc nào vậy?

Không có xe dùng không quan trọng.

Nếu tài xế trở về mà không thức thời nói sai câu gì, rơi vào tai Hoàng Phong… vậy thì không ổn.

Bạch Tuyết Lam nghĩ vậy, hỏi hộ binh: "Bên ngoài xe của ai tới trước, cho tôi mượn dùng, tôi có việc gấp cần trở về công quán."

Hộ binh nói, "Ngài nhìn trời đi, ngài là người duy nhất thức dậy đấy. Bên ngoài cũng chưa có xe của người nào đến cả. Qua một hai tiếng nữa chắc là có ngay. Nếu ngài thực sự gấp, vậy tôi gọi điện kêu một chiếc xe hơi lại đây?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Gọi điện thoại vẫn phải chờ, tôi chờ không xong, cậu giúp tôi gọi một chiếc xe kéo là được rồi."

Hộ binh lập tức đi ra đầu ngõ gọi một chiếc xe kéo.

Bạch Tuyết Lam vừa lên xe liền lấy một tờ mười đồng cho phu xe, nói địa chỉ, thúc giục: "Chạy mau, chạy mau."

Phu xe kia là người trẻ tuổi lại cường tráng, vừa thấy tờ mười đồng giá trị kia liền giống như bị vàng từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu, đến cổ cũng hưng phấn đỏ lựng lên, nghe Bạch Tuyết Lam nói phải nhanh, hắn lập tức nhấc tay kéo, chạy thục mạng.

Trên đường không nghỉ một hơi, kéo Bạch Tuyết Lam chạy một mạch tới cửa công quán.

Người gác cổng thấy tổng trưởng nhà mình ngồi xe kéo trở về, một mặt kinh ngạc, một mặt vội vàng mở cửa, chào buổi sáng với Bạch Tuyết Lam. Bạch Tuyết Lam không thèm để ý, hấp tấp bước vào cổng chính, thấy một gã người hầu liền hỏi: "Tuyên phó quan đâu? Đã rời giường chưa?"

Người hầu nói: "Hình như vẫn chưa dậy, phòng bếp không nghe thấy tiếng gọi điểm tâm."

Bạch Tuyết Lam lập tức xoay người đi về phía phòng ngủ.

Đến ngoài phòng, đầu tiên là đi tới cửa sổ, ánh mắt đưa vào bên trong tìm kiếm, hắn thầm than bất ổn.

Tuyên Hoài Phong mặc một bộ đồ ngủ, nằm ở bên bàn, cánh tay trái đặt lên trán, nếu là thế này thì đúng là y đã đợi cả đêm, chịu không nổi mới ngủ gục.

Bạch Tuyết Lam nhìn vậy bèn đau lòng, tay chân lại thêm ba phần luống cuống, do dự một lát, vừa ngẩng đầu lại thấy quản gia đi từ phía cánh cửa nguyệt nha xa xa tới đây. Ông đang theo thường lệ tới hầu hạ chủ nhân vào sáng sớm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!