Hôm nay luyện một trận thật sự thích ý, bây giờ muốn y buông súng… ngược lại càng không thể buông được.
Tuyên Hoài Phong nắm khẩu súng lục nặng trịch trong tay, xoay hai vòng, nhe răng cười: "Tôi biết rồi. Cậu cứ lấy thêm chút đạn nữa đến đây đi, tôi không dùng tay phải, thử tay trái xem chính xác được bao nhiêu. Như vậy tay phải có thể nghỉ ngơi, ngày mai thức dậy cũng không đau lắm."
Ánh mắt Tống Nhâm sáng lên, "Tay trái? Thế thì được! Nếu luyện được là ngài có thể cùng lúc sử dụng hai khẩu súng! Ngài quá đỉnh!"
(Vũ: nguyên văn là "song thương"cũng tương đương với "song kiếm". Ý là cùng lúc sử dụng hai khẩu súng bằng hai tay = hai tay hai súng.)
Tuyên Hoài Phong nói: "Thử xem mà thôi. Đi lấy đạn đi."
Tống Nhâm lớn tiếng đồng ý: "Vâng!"
Hấp tấp chạy đi lấy đạn.
Chỉ chốc lát sau Tống Nhâm đã cầm đạn trở về, vừa giúp đỡ Tuyên Hoài Phong mở hộp vừa hớn hở nói: "Tuyên phó quan, trong quân đội Sơn Đông chúng tôi cũng không ít người cùng lúc sử dụng hai khẩu súng, nhưng người giỏi thì không nhiều lắm. Kỹ thuật hai tay hai súng này ấy mà, trước kia tôi cũng đã luyện qua, khi đó tính luyện một chút để lấy ít thể diện trước mặt tư lệnh.
Aiz… đúng là chẳng dễ luyện tí nào."
Tống Nhâm lục tìm trong trí nhớ.
"Tay trái của tôi không được tốt cho lắm, rõ ràng là ngắm bia, cướp cò một cái lại bắn lên trời, thật chẳng biết xảy ra chuyện gì nữa. Dù sao ngón nghề này chẳng phải ai cũng có thể luyện được, tư lệnh nói, muốn làm được cái gì cũng phải xem tư chất! Có người thuận tay trái, tay phải lại không thuận. Nếu tay phải mà ngon rồi, tay trái lại không chuẩn. Tư lệnh nói, trong đám thuộc hạ của ông ấy, người thực sự giỏi sử dụng cùng lúc hai khẩu súng không vượt quá từng này!"
Vươn một bàn tay ra, quơ quơ trước mặt Tuyên Hoài Phong.
"Không đến năm người?"
Tống Nhâm cười nói: "Tư lệnh nhà chúng tôi thích dùng người có tài. Nếu ngài sử dụng thuần thục hai súng thì ngài nhập được vào mắt ngài ấy. Đến lúc đó, nếu ngài tới Sơn Đông gặp tư lệnh nhà chúng tôi, chỉ cần bộc lộ tài năng, đảm bảo tư lệnh sẽ cười đến híp mắt với ngài luôn."
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Tôi tới Sơn Đông gặp Bạch tư lệnh? Đến gặp ông ấy làm gì?"
Tống Nhâm nói: "Ngài theo tổng trưởng rồi, đến một ngày nào đó cũng phải gặp trưởng bối đúng không? Hai người đàn ông bên nhau đúng là chẳng dễ dàng gì, nên gặp thì vẫn phải gặp. Cũng chẳng thể trốn tránh cả đời."
Hắn mau mồm mau miệng nói một chặp, thấy Tuyên Hoài Phong bỗng nhiên không lên tiếng, ngẩng đầu lên lại thấy gương mặt Tuyên Hoài Phong chẳng có lấy một biểu hiện nào.
Tống Nhâm hoảng hốt, vội vàng sửa lời: "Tuyên phó quan, tôi vụng về, nói sai rồi, ngài đừng để bụng. Aiz… Tống Nhâm, mày đúng là đồ con lừa, chuyện của người ta mà mày lải nhải cái gì chứ? Đáng đánh!"
Giơ tay lên, tát mình một cái vang dội!
Tống Nhâm còn muốn tát tiếp, Tuyên Hoài Phong dùng sức kéo tay hắn lại, nói: "Tán gẫu một hai câu thôi mà, cậu tự tát mình làm gì? Bắt đầu luyện súng."
Tay trái cầm khẩu Brown đã nạp đầy đạn, xoay người đi đến đường biên, lập tức nâng tay trái, thử ngắm bia ngắm, cười: "Đúng là không quen, người Trung Quốc vẫn quen dùng tay phải."
Phía trước bên tay phải có một hộ binh lưng đeo súng trường, hắn đứng đó để bất luận lúc nào cũng có thể nghe sai bảo, hỗ trợ đổi bia ngắm mới và đưa bia ngắm đã được dùng rồi đi.
Tuyên Hoài Phong lo lắng, vẫy tay ra hiệu với hắn: "Cậu đứng xa một chút, tôi bắn chưa chắc chắn, không chừng đạn lại bay nhầm tới chỗ cậu."
Hộ binh kia cũng nhìn thấy y cầm súng bằng tay trái, nghe y nói vậy bèn vội vàng chạy ra xa vài chục bước.
Lúc này Tuyên Hoài Phong mới ngắm chuẩn bia, nổ súng bắn "đoàng" một tiếng.
Hôm nay, đến sáu giờ vẫn chưa thấy bóng Bạch Tuyết Lam.
Tuyên Hoài Phong luyện súng cả ngày, vô cùng mệt mỏi, lại vì chuyện tự do của bản thân nên vẫn còn chút bực tức. Y không chờ Bạch Tuyết Lam, gọi quản gia dọn cơm chiều, tự ăn một mình.
Quản gia đưa đồ ăn tới, hỏi Tuyên Hoài Phong còn dặn gì khác nữa không.
Tuyên Hoài Phong vốn không để ý mấy, vừa bưng bát lên đã thấy cánh tay hơi đau, thầm biết hôm nay mình đã luyện quá sức, không khỏi nhíu mày, nói với quản gia: "Tổng trưởng không ở đây, nếu sau này tôi muốn ăn cơm một mình thì không cần mang nhiều thứ như thế này, một chay một mặn và một bát cơm trắng là được rồi. Bây giờ bên ngoài còn có nhiều người đến một bát cháo cũng chẳng có, chúng ta đừng xa hoa lãng phí quá.
Còn nữa, việc của Phó Tam, chẳng phải tôi đã bảo ông…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!