Chương 9: Part 2

Bạch Tuyết Lam thấy y ôm dạ dày liền tức giận bản thân nhất thời vô tình, không nhớ tới việc y mới ăn mấy thứ kia, tám phần là do xương vai đụng vào rồi, cười khổ: "Tôi thành thật xin lỗi."

Tự mình ngồi lên giường, nâng Tuyên Hoài Phong dậy, nửa nằm trên người mình.

Tuyên Hoài Phong có chút khó xử, không chịu dán lên người hắn.

Bạch Tuyết Lam đè lại, quan sát y, hàm răng trắng bóng lộ ra, tươi cười: "Tôi thật sự không thể để cậu xoay qua xoay lại bên cạnh như vậy, cậu mà còn uốn éo như vậy nữa là tôi không nhịn được đâu."

Lời này của hắn là uy hiếp, nhưng cũng có năm phần là thật lòng.

Tuyên Hoài Phong ở bên hắn đã lâu nên cũng hiểu tính tình của hắn, càng chống đối thì hắn càng dùng biện pháp mạnh, y đành phải dán lưng lên ngực hắn, chậm rãi hít thở.

Cuối cùng Bạch Tuyết Lam cũng thong thả ôm lấy y, nhưng cũng chẳng yên tĩnh được bao lâu, chỉ chốc lát sau đã đưa tay thăm dò vào vạt áo.

Tuyên Hoài Phong cảnh giác: "Làm cái gì?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Giúp cậu xoa xoa."

Tuyên Hoài Phong nói: "Không cần."

Bạch Tuyết Lam liền lộ ra biểu tình bất mãn: "Tôi đã làm Liễu Hạ Huệ như vậy rồi mà cậu còn muốn cự tuyệt hay sao?" Ngậm lấy vành tai y, tức giận cắn một ngụm. Cắn xong, hắn lại vươn đầu lưỡi đảo vòng quanh vết răng, đầu lưỡi liếm láp như con rắn nhỏ nóng ấm trườn trên miếng mồi ngon lành.

Tuyên Hoài Phong bị hắn khiến cho thở dốc một trận, run rẩy nói: "Đừng nháo, dạ dày tôi khó chịu mà."

Bạch Tuyết Lam nhân cơ hội nói: "Vậy để tôi giúp cậu xoa đi."

Thấy Tuyên Hoài Phong không lên tiếng, bàn tay lập tức tiếp vào phía dưới áo ngủ, lướt qua da thịt non mềm, lòng bàn tay dặt lên vị trí dạ dày.

Hắn cũng không dám quá xằng bậy, lo lắng ép buộc sẽ khiến Tuyên Hoài Phong phát bệnh, đôi bàn tay qua lại như đang vuốt ve một con mèo nhỏ, nhẹ nhàng vỗ về.

Tuyên Hoài Phong thấy lòng bàn tay kia thật nóng, dán lên da thịt cũng thật thoải mái, mới đầu còn lo lắng hắn được một tấc lại muốn tiến một thước, sau thấy hắn không làm gì khác nên cũng dần yên tâm, ngả đầu dựa lên vai hắn nghỉ ngơi.

Bạch Tuyết Lam thấp giọng: " Đây đều là lỗi của tôi, còn nghi ngờ cậu nói buổi tối không nên ăn nhiều."

Tuyên Hoài Phong nói: "Không hẳn là do mấy miếng quế hoa cao kia đâu. Tôi nghĩ có thể do món tôm cua lúc bữa tối đấy, món đó rất cay, tôi lại nhất thời tham ăn, thế nên ăn không ít. Thịt cua rất khó tiêu."

Bạch Tuyết Lam nói: "Chuyện đó cũng là lỗi của tôi."

Tuyên Hoài Phong ngạc nhiên: "Tự tôi thích ăn, anh có chỗ nào sai?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Cậu là người của Bạch Tuyết Lam tôi, phàm là cậu có chút gì không ổn thì đều là lỗi của tôi hết."

Tuyên Hoài Phong nghe xong những lời này cũng không biết phải làm sao, một lúc sau vẫn chưa lên tiếng.

Cuối cùng, y thản nhiên nói: "Anh thật sự rất tự cao tự đại."

Y không nói chuyện với Bạch Tuyết Lam nữa, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Có Bạch Tuyết Lam cẩn thận quan tâm, cơn đau nơi dạ dày cũng dần biến mất, lòng bàn tay kia vẫn đặt lên đó, thực sự rất thoải mái.

Gió đêm từ cửa sổ tiến vào, sau lưng là thân thể của Bạch Tuyết Lam, lại được Bạch Tuyết Lam nhẹ nhàng ôm ấp, ấm áp, cũng thực thoải mái.

Không biết qua bao lâu, chỉ nghe thấy Bạch Tuyết Lam nhẹ nhàng thì thầm bên tai: "Ngủ rồi sao? Dạ dày có đỡ chút nào không?"

Tuyên Hoài Phong đã buồn ngủ lắm rồi, đầu óc mơ mơ màng màng, khẽ nhích người, thì thầm: "Anh ôm tôi thật thoải mái…."

Thoáng nhích người tìm một tư thể thoải mái, ngủ say.

Ngày hôm sau, Tuyên Hoài Phong phát hiện mình ngủ trong lòng Bạch Tuyết Lam một đêm, vừa sợ lại vừa mắc cỡ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!