Chương 8: Part 1

Gần đây y rất hay tới phòng Bạch Tuyết Lam, cũng không còn kiêng kỵ như trước kia nữa, nhấc tay gõ cửa hai cái, phát hiện cửa không khóa liền tự nhiên đẩy cửa bước vào.

Vừa vào cửa, nhìn lướt qua mọi vật chung quanh, mặt mày không khỏi lập tức ửng đỏ.

Bạch Tuyết Lam chỉ mặc một chiếc quần lụa màu đen, áo đã cởi hết khiến cơ bắp rắn chắc nửa người trên hoàn toàn lộ ra ngoài. Lọ bí dược triều Thanh đã được đưa tới, Bạch Tuyết Lam đang ngồi trên giường, dùng móng tay lấy một ít thuốc mỡ, cánh tay xoay ngược lại sau lưng, chậm rãi thoa đều.

Tuyên Hoài Phong vừa tiến vào, Bạch Tuyết Lam quay đầu lại, thấy y, vui vẻ hỏi: "Hiếm khi thấy cậu chủ động đến phòng tôi giữa đêm hôm như thế này. Không ngủ được sao?"

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Trên lưng làm sao vậy?"

Bạch Tuyết Lam cười khổ: "Có thể như thế nào đây? Tay chân vụng về thôi, cũng không có gì cả."

Tuyên Hoài Phong đứng cách đó tám, chín bước chân, nhìn hắn trần trụi nửa người cùng phong thái tự tại như vậy, tim bỗng nhiên đập nhanh hơn, giống như một con linh dương phát hiện được sự xuất hiện của người thợ săn, bắt đầu cảm thấy nguy hiểm.

Nhưng y tới đây vì lo Bạch Tuyết Lam bị thương mà mình không hay biết, quả nhiên đã đoán đúng. Nếu hiện tại quay người rời khỏi thì quá vô tình.

Nghĩ nghĩ, đi đến trước mặt Bạch Tuyết Lam, cẩn thận xem xét lưng hắn. Đại khái bị vật gì đó cứng rắn cọ vào khiến da bị trầy, mơ hồ nhìn thấy vài vệt máu khô. Gần đây Bạch Tuyết Lam luôn ở trong dinh thự, không biết hắn bị thương ở chỗ nào, xem ra cũng mới va quệt trong ngày hôm nay.

Tuyên Hoài Phong âm thầm nghi hoặc, đang muốn hỏi một câu, ánh mắt đảo qua lại đụng ngay tới bờ vai cứng rắn, ngoài vết da bị trầy còn có vài vệt móng tay cào lên, huyệt thái dương đột nhiên co giật, xấu hổ đến nỗi lưng cũng nóng lên.

Y thầm nghĩ, càng đứng như vậy lại càng dễ lộ, khôi phục vẻ bình tĩnh: "Anh làm như vậy cũng không tiện lắm, để tôi giúp cho."

Đầu ngón tay quệt một chút thuốc mỡ, đánh bạo, nhẹ nhàng thoa lên lưng Bạch Tuyết Lam: "Tôi không biết làm thế nào mới tốt, nếu đau thì anh nhớ nói đấy."

Bạch Tuyết Lam cảm thấy đầu ngón tay kia khẽ vuốt lên lưng mình, có cảm giác lành lạnh của thuốc mỡ, lại mang theo nhiệt độ cơ thể Tuyên Hoài Phong, trong lạnh lại nóng, chắc chỉ có những làn gió của các vị thân tiên trên trời lướt qua thân thể mới so sánh được với cảm giác này.

Huống chi, khó có dịp Tuyên Hoài Phong lại chủ động săn sóc.

Ngồi hưởng thụ một lúc, hắn đột nhiên cảm thấy lo lắng, lo lắng tư thế ngồi như vậy không tốt, Tuyên Hoài Phong phải nghển cổ thoa thuốc, một thời gian lâu sẽ bị mỏi cổ.

Bạch Tuyết Lam nói: "Tôi nằm, cậu ngồi, vừa thấy rõ lại vừa không mệt mỏi."

Tự mình nằm xuống giường.

Tuyên Hoài Phong đành phải nghe theo lời hắn, ngồi xuống cạnh giường, cúi đầu chăm sóc hắn.

Dù sao cũng không có chuyện gì làm, Bạch Tuyết Lam đặt hai tay lên gối, mười ngón tay khép lại, nửa bên mặt tỳ lên gối, xoay cổ, nghiêng mặt, cẩn thận ngắm nhìn Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong đến thực đúng lúc, bên trong mặc một bộ áo ngủ bằng vải bông, trên vai khoác hờ một chiếc áo dài màu đen, phủ trên cần cổ trắng nõn. Tay áo ngủ lại ngắn, mỗi lần thoa thuốc thì đôi tay tuyết trắng lại lộ ra dưới lớp áo dài, hai màu đen trắng đối lập vô cùng quyến rũ.

Bạch Tuyết Lam nhìn cảnh này, tim đập mạnh liên hồi, miệng khô lưỡi nóng, quả thực rất muốn vươn tay bắt lấy cánh tay đẹp như ngọc kia lại, cắn lên đó mấy cái, nhưng hắn lại lo lắng mất đi sự hưởng thụ tuyệt vời trên lưng, đành phải nhẫn nại.

Chờ Tuyên Hoài Phong thoa thuốc xong, nói phải đi về, Bạch Tuyết Lam vội vàng bước xuống giường, nói: "Đã đến đây rồi mà, cũng không cần phải đi vội vàng như vậy. Vừa đúng lúc tôi gọi người mang đồ ăn tới đây, ăn lót dạ một chút."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Lúc này rồi còn ăn cái gì?"

Bạch Tuyết Lam thoáng cười: "Bữa tối tôi ăn không nhiều lắm, đã đói bụng từ lâu rồi. Cho dù cậu không ăn cũng ở bên tôi một lúc nha."

Tuyên Hoài Phong lập tức nhớ lại.

Quả thật bữa tối Bạch Tuyết Lam cũng không ăn được bao nhiêu, nói qua nói lại thì lỗi là do mình.

Y liếc hắn một cái, thấp giọng nói: "Mặc xong quần áo rồi nói sau." Ánh mắt nhẹ nhàng hướng sang một bên.

Bạch Tuyết Lam thấy y thẹn thùng khi nhìn mình lộ nửa người như vậy, trong lòng càng thêm ngứa ngáy khó chịu, cố gắng suy nghĩ xem có cách nào dụ y ở lại hay không. Hắn vừa tùy tiện với một chiếc áo lụa vừa gọi người hầu bên ngoài cửa.

Chỉ chốc lát sau đã thấy người hầu gõ cửa tiến vào phòng, mở chiếc cặp lồng màu đỏ ra, đặt mấy đĩa thức ăn lên mặt bàn, một ấm trà sứ men xanh cùng hai cái chén.

Hai người liền ngồi bên bàn, bắt đầu ăn khuya.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!