Chương 7: (Vô Đề)

Mặc dù cơm chiều không có lươn xào ớt nhưng lại có một đĩa cua, tôm rang ớt. Đây cũng là một món Tứ Xuyên mà những người lắm tiền nhiều của rất thích.

Tôm tươi cùng một khối gạch cua lớn nổi lên trên mặt nồi canh, thơm ngào ngạt, nóng hầm hập, hương hành hoa, hạt tiêu và tỏi quyện vào nhau thơm nồng khiến người ta nức mũi, cả bàn đồ ăn còn lại cũng không so được.

Tuyên Hoài Phong nhìn nồi canh đỏ rực, biết là rất cay nhưng vẫn không chống lại được hương vị quyến rũ. Ăn một con tôm, cay đến nỗi miệng không ngừng xuýt xoa.

Bạch Tuyết Lam vội vàng đưa cho y một ly trà lạnh, cười nói: " Không thể ăn cay thì đừng đụng tới món này. Nhiều món như vậy mà, ăn món nào chẳng được? Uống chậm thôi, cẩn thận sặc."

Tuyên Hoài Phong nói: "Cay thì cay, nhưng hương vị rất tuyệt vời. Tuy tôi không thể ăn mấy món cay, nhưng món này lại rất hợp khẩu vị."

Y uống một hơi hết phân nửa chén trà lạnh, lại chọn một con tôm hồng hồng, nóng hổi.

Bạch Tuyết Lam nhắc nhở: "Lột vỏ rồi hãy ăn, như vậy sẽ bớt cay đấy."

"Cần gì phiền phức như vậy." Tuyên Hoài Phong dùng đũa gắp tôm: "Mấy con tôm này đã được chiên dầu rồi, vỏ rất mềm, ăn ngon. Đây là điểm đặc sắc của món này mà."

Y lập tức bỏ vào trong miệng, vô cùng hưởng thụ, chỉ nhai hai miếng lại biến sắc, vội vàng uống cạn chén trà lạnh còn lại.

Bạch Tuyết Lam sợ  y thực sự sặc nước, vừa đưa tay qua giúp y vuốt lưng vừa nói: "Lần sau kêu đầu bếp cho ít hạt tiêu hơn một chút. Tôi nhất thời sơ sẩy nên quên dặn hắn, hơn nữa hắn cũng vừa mới tới, không biết khẩu vị của cậu."

Tuyên Hoài Phong vội nói: "Không không, phải như vậy mới ngon, cho ít đi sẽ không hay. Hạt tiêu chính là thứ khiến người ta vừa yêu lại vừa hận, thống khổ lại không thể bỏ đi được, đó là tinh túy mà, anh không hiểu sao?"

Bạch Tuyết Lam lập tức không nói, ánh mắt thâm thúy dừng lại trên người y, khóe môi lại hiện lên nụ cười đặc biệt ý vị, thâm trường.

Tuyên Hoài Phong cũng nhận ra, thu hồi đôi đũa vừa đặt vào nồi, ngẩng đầu hỏi: "Vẻ mặt tươi cười này của anh quá cổ quái đấy, lại có chuyện gì sao?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Đâu có, tôi thấy bốn chữ vừa yêu vừa hận của cậu cũng rất hợp với tâm tình hiện tại của tôi. Câu sau nói "vừa thống khổ lại không thể bỏ đi được" lại càng nói hết những suy nghĩ trong đó. Nghĩ kỹ thì những lời đó chính là một tác phẩm mang tính nhân sinh mạnh mẽ."

"Một tác phẩm mang tính nhân sinh mạnh mẽ?" Tuyên Hoài Phong vô cùng không đồng ý: "Anh có thể bịa chuyện khi trong phòng không có người, nếu nói ra ngoài lại khiến người ta tưởng tôi là một tên ngông cuồng tự phụ đấy. Ăn một bàn đồ ăn, phát biểu vài câu cảm tưởng lại liên quan tới nhân sinh. Hiện nay, nơi nơi đều là những kẻ mua chuộc danh tiếng kiểu ấy, không hiểu đạo lý nhân sinh lại thích chụp lên đầu mình cái mũ hiểu biết, hoặc là ăn một bữa cơm, hoặc là ở bên hồ gặp được một người con gái liền viết ra những thứ văn chương đáng cười. Hơn thế, bọn họ còn viết cái gì mà đạo lý nhân sinh, hiểu biết của con người, giống như ngoài chuyện tình cảm nam nữ lãng mạn ra thì trên thế giới này không còn gì đáng lưu luyến. Đúng là một đám người mang tư tưởng sai lầm mà. Anh đừng đem tôi với bọn họ gộp chung một chỗ."

Bạch Tuyết Lam không nghĩ tới việc đi tới đề tài này, khen ngợi: "Được! Mấy câu này đã đủ lộ hết khí khái của cậu rồi. Vì vậy không thể không uống một ly." Gọi người hầu lại, nói: "Đi lấy một bình rượu trắng thật ngon tới đây."

Tuyên Hoài Phong nhấc tay ngăn lại: "Đừng cầm tới làm gì phí công, có mang tới thì tôi cũng không uống đâu. Đồ ăn cay như vậy, có uống rượu thì cũng chẳng còn chút mùi vị gì đâu."

Bạch Tuyết Lam vừa nghe cũng nói với người hầu là không cần đi nữa.

Tự mình gắp một con tôm bỏ vào bát củaTuyên Hoài Phong, cũng không hiểu vì sao, đột nhiên lại thở dài một hơi. Chậm rãi nói: "Tôi vừa khen lời cậu nói là danh ngôn cũng không phải thổi phồng đâu, thật sự xuất phát từ thâm tâm đấy. Cậu nói tình cảm nam nữ lãng mạn không phải toàn bộ cuộc sống của con người, điều đó tất nhiên rất đúng. Chỉ là, nếu cuộc sống mà thiếu thứ đó thì phải làm sao đây? Theo cách nói của người ngoại quốc, thực ra tình yêu và sự nghiệp đều rất quan trọng.

Hai thứ này cũng không khác lắm so với hương vị cay nồng của món tôm trước mắt chúng ta."

Ban đầu Tuyên Hoài Phong còn cẩn thận lắng nghe, nghe được câu cuối lại không khỏi bật cười: "Mấy câu này trước sau không thống nhất, tại sao lại đem ra so sánh với hương vị của món tôm?"

Bạch Tuyết Lam: "Chẳng lẽ không đúng sao? Thí dụ như tôi so sánh với món tôm này chẳng hạn, thiếu một chút cay thì ưu điểm cũng giảm bớt. Nếu cố gắng giữ nguyên hương vị lại sợ khiến cho những người yêu thích thanh đạm chán ghét. Mà nếu thiếu một chú cay thì lại không đủ hương vị, nếu không đủ thì mất đi cái tinh túy vốn có, vậy thì thành thứ gì đây?

Cho nên cậu có dũng khí ăn món này, có năng lực nói ra những lời đạo lý đó, trong lòng tôi thực sự vui mừng vô cùng."

Hắn nói một thôi một hồi lại xả đến tận chỗ này, tuy rằng không thể tưởng tượng nhưng cũng chẳng thể nói không có lý.

Tuyên Hoài Phong ngưng một lúc, trên mặt lộ ra một chút đỏ đỏ e thẹn, khẽ cúi đầu, mất tự nhiên nói: "Tôi phải nói rõ mới được, mấy lời vừa rồi là nói tới đồ ăn, cũng không có ý gì khác. Anh muốn nói sang vấn đề khác thì tôi cũng chẳng biết làm như thế nào cả. Tuy nhiên, nếu cứ như vậy thì sau này tôi không dám tán gẫu mấy câu này trước mặt anh nữa."

Bạch Tuyết Lam nói: "Tôi chỉ nói thật lòng mà thôi, nếu như vậy ngược lại còn khiến cho cậu sau này nói chuyện khép nép trước mặt tôi thì quên đi vậy. Cùng lắm thì sau này trong lòng tôi suy nghĩ gì cũng không nói trước mặt cậu là được. Nếu cậu cảm thấy tôi tươi cười vui vẻ như vậy cũng là một loại cạm bẫy, vậy cùng lằm thì… từ nay về sau tôi sẽ không cười trước mặt cậu nữa."

Hai người vừa nói được đôi câu liền trầm mặc.

Ánh mắt không chạm nhau, cúi đầu, nhìn bàn đồ ăn mà tâm sự trùng trùng, cũng có chút đăm chiêu.

Trong lòng đủ loại mùi vị, có rất nhiều điều muốn nói, nhưng không thể thốt lên lời. Đó không phải cảm giác lạnh lùng chán ghét, mà là mang theo một chút ấm áp.

Nửa ngày, Tuyên Hoài Phong mới nâng đũa, nhẹ nhàng khuấy lớp gạch cua trong nồi, thấy số tôm trong nồi chỉ còn khoảng mười con, nghĩ tới việc Bạch Tuyết Lam ăn chưa được bao nhiêu, mình không thể ăn hết một mình được, y lập tức không gắp tôm nữa, gắp một con cua vào bát, cúi đầu yên lặng bóc vỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!