Chương 6: Part 2

Bạch Tuyết Lam không còn cách nào khác, đành phải cười nói: "Được, được rồi, là do tôi lo lắng vô cớ. Tuyên sĩ quan, mời ngài ở lại, chỉ là… một lúc nữa có thấy điều gì không vừa mắt thì đừng có giận tôi đấy."

Tuyên Hoài Phong nói: "Tổng trưởng, ngài cứ việc yên tâm."

Đặt súng xuống, khoanh tay đứng phía sau Bạch Tuyết Lam.

Không bao lâu, Tôn sĩ quan đã quay lại, báo cáo: "Tổng trưởng, phạm nhân đã được giải tới."

Vài vệ binh áp giải ba tên phạm nhân đến trước mặt Bạch Tuyết Lam, thét to một tiếng, đá lên đầu gối bọn chúng, khiến cho bọn chúng quỳ xuống, dùng súng trường đặt lên gáy bọn chúng.

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Đừng hung dữ như vậy, cất súng đi." Phất nhẹ tay.

Nhóm vệ binh lập tức thu súng lại, tiếp tục nắm vai bọn chúng như cũ.

Dáng người ba tên phạm nhân rất cao lớn, đại khái khi bị bắt cũng bị đánh một trận nên quần áo cũng có chút rách nát, trên người có mấy vết thương lớn. Chắc chắn mấy vết thương này là do ở trong phòng giam của cục cảnh sát một thời gian nên phải chịu, trên mặt dính tro bụi cùng những vết thương bầm tím, không biết là bị đánh bằng cái gì.

Ở giữa là một tên có đôi lông mày rậm, vóc dáng trung bình, vẻ mặt cũng kiêu ngạo, lúc quỳ lại ngẩng cổ lên, thấy Bạch Tuyến Lam quan sát mình, hắn cũng lập tức giương mắt chống lại Bạch Tuyết Lam, bày ra bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi.

Bộ dạng hai tên còn lại thì nửa sống nửa chết, cúi đầu không nói, dáng vẻ bất cần không tỏ ra sợ hãi.

Bạch Tuyết Lam nhìn qua vài lần cũng biết mấy tên cướp này rất ngoan cố, cho dù có đánh gãy mấy cái xương cũng chưa chắc lên tiếng, trách không được bên kia lại đồng ý đưa người.

Hắn lại cười, dời ánh mắt khỏi ba tên kia, quay đầu hỏi Tuyên Hoài Phong: "Gần đây ăn nhiều cháo quá cũng nhạt miệng, đến cơm chiều nên ăn món gì có hương vị hơn nhỉ?"

Tuyên Hoài Phong ngẩn ra, thầm nghĩ tên này không biết quý trọng thời gian thẩm tra, tự nhiên nhắc tới cơm chiều làm gì?

Y đang không hiểu chuyện gì lại nghe thấy Bạch Tuyết Lam căn dặn quản gia: "Không phải mới thuê một đầu bếp người Tứ Xuyên sao? Ông gọi hắn tới đây, lão tử muốn chọn món."

Quản gia nhanh chóng chạy đi, một lúc sau đã đưa đầu bếp Tứ Xuyên kia lại đây.

Đầu bếp bỗng nhiên bị tổng trưởng gọi tới gặp mặt, trong lòng cũng vô cùng lo lắng, đến gần, hai tay chà xát lên tạp dề mấy lần, cười hỏi: "Tổng trưởng, ngài có gì muốn dặn?"

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Biết làm lươn xào ớt không?"

Đầu bếp vội vàng nói: "Biết."

Bạch Tuyết Lam lại hỏi: "Có lươn không?"

Đầu bếp gật đầu: "Có, có."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Còn sống chứ?"

Đầu bếp thấy mấy câu hỏi của hắn thật thú vị, không khỏi bật cười: "Đương nhiên còn sống."

Bạch Tuyết Lam cũng cười lớn, lấy mười đồng từ túi ra đưa cho hắn: "Cầm lấy. Ông đem mấy con lươn thật ngon tới đây cho tôi, tôi muốn tận mắt nhìn thấy ông làm sạch mấy con lươn này, tối nay làm lươn xào ớt."

Đầu bếp mới tới dinh thự được vài ngày đã được thưởng ngay một món tiền lớn như vậy, nhất thời choáng váng, ngay cả trên trán cũng tỏa ra ánh hào quang vui mừng, nói liên thanh: "Nhanh thôi, nhanh thôi."

Xoa xoa chiếc tạm dề xám trắng, chân không chạm đất* mà rời đi.

(*: ý nói chạy nhanh, liên chân)

Một lúc sau, hắn quay trở lại với một chiếc thùng gỗ, thở hồng hộc chạy tới, đưa tay vào chụp ào ào trong thùng, đưa một con lươn sống trước mặt Bạch Tuyết Lam: "Tổng trưởng, ngài xem đi, to bằng ngón cái luôn, rất ngon đấy."

Bạch Tuyết Lam ừ một tiếng, nói tiếp: "Lọc sạch xương đi."

Bầu bếp nói: "Ngài cứ yên tâm đi."

Hắn có thể vào được dinh thự Bạch gia, đương nhiên tay nghề không tồi, hiện tại còn biểu diễn sở trường trước mặt tổng trưởng nên khí thế tăng lên ngùn ngụt, thuận tay nhấc một cơn lươn lên, đập mạnh đầu nó lên ván gỗ, con lươn kia lập tức không nhúc nhích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!