Chương 58: Phiên ngoại : Trái tim Triển Lộ Chiêu

Triển Lộ Chiêu mắc tật táy máy tay chân từ nhỏ, việc này đại khái là do trong nhà quá nghèo khổ, không thể có được những thứ tốt.

Cha hắn là người đã nghèo lại thích an phận, sợ hắn lớn lên không có bản lĩnh tự kiếm cái nuôi sống bản thân, nên khi hắn tám, chín tuổi đã đưa hắn đi học việc trong một tửu lâu trên thị trấn.

Hắn học ở nhà bếp, lần đầu tiên nhìn thấy bếp trưởng tự mình bỏ ra bốn, năm tiếng đồng hồ nấu món gà thủy tinh ngũ vị, hắn nhịn không được bèn phạm vào tật xấu.

(Gà thủy tinh: Là món gà chưng được phủ thêm một lớp dầu đậu phộng, sau đó qua thêm vào bước chưng cách thủy, phối hợp với một số nguyên liệu đặc biệt khác. Gà nấu xong có màu vàng tươi, da bóng, hương thơm nức, mùi vị thuần khiết)

Ăn củ cải cùng bánh ngô lớn lên, chưa từng gặp qua món ngon như vậy khiến hắn thèm nhỏ dãi.

Da gà trơn nhẵn thật sự rất giống thủy tinh, cả mình gà trong suốt, ghé sát vào ngửi lại thấy hương thơm nhắm thẳng mũi tấn công.

Tiểu Lộ Chiêu thèm thuồng, bất chấp tất cả, vươn tay tới.

Nhất thời, trên món gà thủy tinh hoàn mỹ bỗng xuất hiện năm đầu ngón tay nhỏ bé mà rõ ràng.

"Cái thằng nhóc con này! Đây là món chuẩn bị cho trưởng trấn cơ mà!" Tiếng gầm rống dữ dội từ đỉnh đầu truyền tới, bàn tay to như chiếc quạt hương bồ đánh xuống khiến hắn lăn lên mặt đất.

"Thằng khốn ti tiện này, mày mà cũng xứng ăn gà của tao?" Bếp trưởng còn chưa hả giận, đuổi theo muốn đá thêm hai cái lên bụng hắn. May là Triển Lộ Chiêu thông minh, xoay người đứng lên như khỉ con, bỗng chốc chạy ra cửa sau.

"Mày chạy đi! Mày chạy đi!" Toàn thân bếp trưởng đầy những thịt, biết mình đuổi không kịp, hắn vừa mắng vừa cởi dây buộc cổ của con chó canh cửa.

Cái miệng đen ngòm của nó "gâu" một tiếng, nhào lên như tên rời cung, há mồm khiến hàm răng trắng ởn lộ ra, cắn mạnh lên chiếc quần đùi rách nát Triển Lộ Chiêu đang mặc.

Vì lần đó, hắn bị đuổi về nhà, sống chết nằm trên giường ba ngày, trong tai lúc nào cũng đầy từ ngữ lải nhải răn dạy của cha hắn, cái gì mà làm người phải an phận thủ thường, số phận đã như vậy rồi, đừng có mơ mộng.

Cha nói, tại sao con dám đụng vào món gà chuẩn bị cho trưởng trấn?

Triển Lộ Chiêu vô cùng không phục, tại sao gà làm cho trấn trưởng mà mình lại không thể đụng vào?!

Không thể học việc ở tửu lâu nên phải về nhà trồng trọt, ngày thứ tư, đùi còn đau, vừa đi vừa kéo, hắn khập khiễng xuống giường làm việc.

Đất này không phải của nhà bọn họ, là của vị hương lí tên Hoàng Thiện Nhân, thu hoạch hàng năm đều phải mang phần lớn lương thực đưa tới nhà hương lí Hoàng Thiện Nhân, xem như nộp địa tô.

Năm đó, vẫn phải đưa lương thực đến nhà hương lí Hoàng Thiện Nhân, Triển Lộ Chiêu đi theo cha hắn, không có vật kéo, chỉ có thể đặt thừng kéo xe lên vai, đi hơn hai mươi dặm, cả người đều là mồ hôi. Đem lương thực vào viện tử được bao bởi những bức tường cao xanh đen của hương lí Hoàng Thiện nhân, cha hắn đứng ở góc tường, kinh sợ chờ Hoàng Thiện Nhân gọi vào hỏi, Triển Lộ Chiêu vừa quay đầu lại, nhìn thấy xa xa bên kia cánh cửa nguyệt nha, có thứ gì đó trên bậc thang còn trải nắng đang bừng sáng.

Đó là một bình hoa cao bằng nửa người.

Triển Lộ Chiêu chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì như vậy.

Tỉ lệ như vậy, độ tinh xảo như thế, trắng ra trắng, hồng ra hồng, mặt ngoài còn có bức tranh chim chóc hoa cỏ, cành lá xanh mơn mởn, dường như có rất nhiều giọt nước đọng trên đó.

Trong viện, quản sự đang vội vàng xem xét giấy tờ tính tiền thuê đất, chẳng ai phát hiện tên tiểu tử làm ruộng nghèo hèn như hắn đang lủi về phía cánh cửa nguyệt nha không cho phép người đi qua, đôi tay bẩn thỉu xoa lên bình sứ tinh xảo lạnh như băng.

"Thằng ranh con! Dám đến đây trộm đồ?" Hoàng Thiện Nhân vừa vặn đi ra, thấy tên giun dế giống tá điền kia, khóe mắt hắn dựng lên, tiếng quát mắng như sấm nổ.

(Tên giun dế: Nguyên văn là con kiến, loài giun dế. Đây là hình ảnh để chỉ những người có địa vị thấp kém)

Triển Lộ Chiêu nói: "Tôi không trộm, chỉ sờ một chút thôi"

Hoàng Thiện Nhân nói: "Phi! Mày mà cũng dám sờ vào đồ trong nhà ông? Người đâu! Tới đây mau!"

Vì thế, hắn bị gia đinh của Hoàng Thiện Nhân đánh cho còn nửa cái mạng, nếu cha hắn không nhanh chóng chạy tới đau khổ cầu xin, cộng thêm việc Hoàng Thiện Nhân xem mặt cha hắn nộp tô đúng hạn trong vài chục năm, nên cuối cùng mới không chặt ngay "đôi tay tiểu tặc" của hắn, chỉ răn đe.

Lúc đó, hắn nằm trên giường hơn hai tháng.

Không mời được thầy thuốc, không có tiền uống thuốc, cha hắn vốn tưởng rằng hắn sẽ chết, kết quả, cái mạng hèn của hắn tựa như cỏ hoang mọc trên nền đất, dần dần khỏe lại.

Xuống giường, Triển Lộ Chiêu đầy bụng tức giận, dựa vào cái gì mà tôi không thể đụng vào bình sứ nhà ông?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!