Tuyên Hoài Phong vốn là người luôn giữ vững lập trường, không để ý tới quyền lợi hay việc đó có tổn hại gì tới đám người cường hào ác bá, nay nghe được trong giọng nói của hắn tràn ngập ngữ khí sát phạt, y lắp bắp kinh hãi, ngẩng đầu, vừa nhìn theo tầm mắt hắn liền thấy người đang bước tới, hỏi lại: "Thế nào, đến cả em trai mình mà em cũng không thể gặp mặt hả? Ôi…" Lập tức sửng sốt.
Thì ra phía sau Tuyên Hoài Mân còn một người đàn ông cao lớn khác đang sải bước tiến thẳng vào, toàn thân đều toát ra khí thế cường hãn.
Không ai khác ngoài Triển quân trưởng, Triển Lộ Chiêu.
Hắn luôn thích mặc quân trang, lần này biết Tuyên Hoài Mân nhận được giấy mời của người trong lòng mình nên vì chuyện quần áo mà lo lắng bồn chồn một phen. Nhớ tới lời Tuyên Hoài Mân nói, ở buổi nhạc hội lần trước Tuyên Hoài Phong đã mặc âu phục, đêm nay cũng là tiệc, phỏng chừng cũng giống lần đó.
Bản thân hắn từ trước tới giờ chưa từng mặc âu phục nên đến một bộ cũng chẳng có, vội vàng tìm ba, bốn thợ may âu phục đến làm theo yêu cầu, vừa trả cho người ta số tiền mặt thật lớn, vừa dùng súng dí lên đầu người ta, buộc người ta phải làm xong trước buổi tiệc, khiến mấy người thợ may sợ chết khiếp, liều mạng làm ngày làm đêm.
Lòng nóng như lửa đốt, thực hiện đủ loại phương pháp, vất vả lắm mới mặc được bộ âu phục vào lúc bảy giờ chiều.
Lúc tới được Bạch công quán cũng hơi muộn.
Trên thiệp, người mà Tuyên Hoài Phong mời là Tuyên Hoài Mân, thật không ngờ hắn lại đưa tên Triển quân trưởng kia cùng đến, tuy nhiên, đã đến đây thì dù sao cũng là khách, ký lai chi, tắc an chi. Sau khi sửng sốt một lúc, y thản nhiên tiến lên phía trước, muốn đi đón tiếp.
(Ký lai chi, tắc an chi: chuyện gì đến cũng đã đến, cứ thoải mái chấp nhận, bình tĩnh đối đầu với nó.)
Bạch Tuyết Lam bỗng nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay Tuyên Hoài Phong.
Nhìn thấy Triển Lộ Chiêu, hắn như một con hùng sư nhìn thấy một con hùng sư khác muốn cướp địa bàn của mình, đôi mắt hắn tựa như hỏa nhãn kim tinh, bản thân thì lập tức đến bên cạnh Tuyên Hoài Phong, cực độ đề phòng, cũng không hề để ý tới việc mình đã dùng quá sức.
Tuyên Hoài Phong bị bàn tay tựa kìm sắt của hắn nắm một cái, y đau đến nhíu mày.
Nhưng ở đây nhiều khách như vậy, không thể gây ảnh hưởng tới họ, y chịu đựng cơn đau, nói nhỏ: "Anh làm gì vậy? Mau buông ra."
Bạch Tuyết Lam giống như pho tượng, lạnh lùng nhìn chằm chằm phía đó, siết chặt tay khiến Tuyên Hoài Phong không thể động đậy.
Lúc này, Triển Lộ Chiêu đi tới trước cửa chính của đại sảnh, ánh mắt lướt vào trong, lập tức nhìn thấy Tuyên Hoài Phong, phát hiện sắc mặt y tựa hồ không thoải mái, hắn hơi kinh ngạc, tầm mắt di chuyển xuống dưới liền dừng lại ở nơi hai người đang đụng chạm.
Họ Bạch khốn kiếp!
Cư nhiên dám nắm tay Tuyên Hoài Phong trước mặt bàn dân thiên hạ?!
Triển Lộ Chiêu ngẩn ra, tròng mắt cơ hồ phát hỏa, vọt về phía bọn họ.
Bạch Tuyết Lam nhìn hắn dùng sức đấu đá lung tung, âm thầm cười lạnh, mắt thấy hắn còn cách đây khoảng bảy, tám bước bèn xoay người kéo Tuyên Hoài Phong đi về phía sau.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Anh đi đâu vậy?"
Bạch Tuyết Lam không nói một từ, chỉ để ý kéo y đi nhanh vào bên trong.
Khách mời bắt đầu chú ý.
Tôn phó quan đang đứng ở đại sảnh tiếp khách, âm thầm quan sát cuộc tranh cãi nho nhỏ giữa hai người, đến lúc này, hắn biết tổng trưởng nhà mình lại bắt đầu chơi trò cáu kỉnh nên đành phải làm tròn trách nhiệm cấp dưới, vội vàng giải quyết hậu quả, vừa cười vừa giải thích: "Vừa rồi có một phần công văn được đưa tới, tổng trưởng nhà chúng tôi luôn đặt công việc lên hàng đầu, bây giờ phải đi xem xét trước. Hết cách rồi. Chờ một lúc ngài ấy sẽ trở lại. Các vị cứ tiếp tục ngắm hoa, uống rượu.
Quản gia, kêu dàn nhạc tấu một bản nhạc lãng mạn đi, ở đây nhiều tiểu thư và các thiếu gia trẻ tuổi thế này, mọi người nên thể hiện kỹ thuật nhảy điêu luyện của mình mới đúng."
Triển Lộ Chiêu thấy Bạch Tuyết Lam coi Tuyên Hoài Phong như vật sở hữu của mình, không kiêng nể gì mà kéo người đi trước mắt hắn khiến hắn tức sùi bọt mép, cũng chẳng thèm để ý là đang ở trong nhà người ta, đang ở trước mặt mọi người, lập tức nhấc chân đuổi theo, ra khỏi đại sảnh, rẽ qua góc hành lang, mắt thấy sắp đuổi tới nơi, đang muốn vỗ lên vai Bạch Tuyết Lam thì bên cạnh xuất hiện ba, bốn hộ binh lưng đeo súng, tất cả đều vây quanh hắn.
Tống Nhâm thấy hắn đuổi theo, hình như có ý muốn động thủ, không nói hai lời liền nhấc súng lên, nhắm ngay Triển Lộ Chiêu, hỏi: "Tổng trưởng, đây là khách ngài mời?"
Lúc này Bạch Tuyết Lam mới dừng lại, xoay người, tươi cười quan sát Triển Lộ Chiêu một phen, nói: "Vị này là ai? Đây không phải khách của tôi. Cơ mà, hình như có chút giao tình với Tuyên phó quan."
Tuyên Hoài Phong thấy hắn nói có lý, ý tứ thị uy với Triển Lộ Chiêu rất rõ ràng, y không khỏi cảm thấy hắn quá trẻ con, hung hăng trừng mắt lườm hắn một cái, vừa muốn mở miệng lại cảm thấy ánh mắt Bạch Tuyết Lam bắn về mình như một mũi tên, hắn ghé sát tai y, hung tợn nói: "Dám nói một chữ, anh sẽ cưỡng bức em ngay tại chỗ này!"
Tuyên Hoài Phong rùng mình.
Bạch Tuyết Lam đe dọa y xong mới mỉm cười dặn Tống Nhâm: "Tạm thời mời vị khách này đến chỗ khác chơi, tôi với Tuyên phó quan mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi một chút, chờ lát nữa lại ra tiếp khách."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!