Chương 54: Part 2

Tuyên Hoài Phong tóm lược câu chuyện khi nãy, lại nói với Bạch Tuyết Lam: "Anh xem, việc như vậy có nên tức giận không? Chắc chắn phải xử lý mới được."

Bạch Tuyết Lam đáp: "Chuyện như vậy ở đâu cũng có, em quản được hết sao? Nói thật, đầu năm nay, những người dân chạy nạn, những người ăn xin vô tội chết oan mỗi ngày không ít. Nếu lần này người chết không phải là nữ sinh kia, chỉ sợ ông bạn ký giả của em sẽ không chú ý tới, đem lên trang tin tức."

Hoàng Vạn Sơn không chịu được, trừng mắt nói: "Chiếu như ngài vừa nói, chuyện như thế này nơi nào cũng có, vậy chúng ta nên buông lỏng không quan tâm?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Tôi đâu có nói như vậy. Chỉ có điều, muốn lo chuyện bao đồng thì phải nhìn xem bản thân mình có bao nhiêu phân lượng, không có bản lĩnh chiếu cố cho người trong thiên hạ thì trước tiên cứ lo bảo vệ tốt cho những người bên cạnh mình đi đã, sau đó hãy lo cho người khác."

Lúc mấy người kia tới, Bạch Tuyết Lam vừa vặn không có ở đó, Tuyên Hoài Phong chưa kịp giới thiệu bọn họ với nhau.

Tạ Tài Phục biết Bạch Tuyết Lam, lập tức chen vào, nói với Hoàng Vạn Sơn: "Vạn Sơn, cái tính tìm người cãi lộn của cậu nên từ từ sửa lại đi, vị này là Bạch tổng trưởng, là chủ nhân của ngôi nhà này."

Bạch Tuyết Lam quay sang gật đầu với Tạ Tài Phục.

Hoàng Vạn Sơn ngẩn ra, nói thầm: "Thì ra mà một vị tổng trưởng, trách không được…" Bị người bạn bên cạnh kéo tay áo mới chịu ngậm miệng.

Lời hắn nói sao thoát khỏi đôi tai linh mẫn của Bạch Tuyết Lam.

Đáng lẽ, với thân phận cùng tài ăn nói của Bạch Tuyết Lam, chỉ cần nói vài ba câu cũng khiến người nọ biến sắc, xấu hổ vô cùng, nhưng Bạch Tuyết Lam đảo mắt nhìn Tuyên Hoài Phong đang ngồi trên ghế, nếu làm bạn y mất mặt vậy chẳng phải càng khiến y khó xử hay sao.

Bạch Tuyết Lam cười nhẹ một tiếng, đi ra ngoài.

Tuyên Hoài Phong đang lo hắn tức giận, nhìn hắn nén giận ra ngoài, ngược lại còn khiến y băn khoăn, đuổi theo nói: "Bạn em chỉ nhanh mồm nhanh miệng thôi, anh đừng để ý."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Vậy em nghĩ anh với hắn thì ai đúng?"

Tuyên Hoài Phong đáp rất thông minh: "Hắn là người theo chủ nghĩa lý tưởng, anh là người theo chủ nghĩa hiện thực, cả hai bên đều không sai. Chẳng qua, nếu luận theo quan điểm của em thì đương nhiên muốn kẻ nào làm việc ác sẽ phải chịu hậu quả."

Bạch Tuyết Lam nói: "Mặc dù em cũng theo chủ nghĩa lý tưởng nhưng còn đáng yêu hơn ông bạn em nhiều."

Thân thể hơi nghiêng về phía trước.

Tuyên Hoài Phong thấy hắn có ý định kia, vội vàng nói: "Ở đây nhiều người qua lại, không nên hành động thiếu suy nghĩ."

Bạch Tuyết Lam lại cười, ngoan ngoãn lui lại, "Được rồi, anh không làm vậy nữa, không đụng chạm lung tung."

Tuyên Hoài Phong nói: "Anh vất vả rồi, bây giờ cứ ra ngoài chiêu đãi khách trước đi, em nói chuyện với mấy người bạn một lúc nữa sẽ tới tìm anh."

Hai người rời đi, Tuyên Hoài Phong trở lại phòng khách nhỏ, vừa vặn nghe thấy Hoàng Vạn Sơn vẫn đang nói về những tin tức không được công khai, là những sự kiện khiến người khác buồn bực tức giận.

"… Cùng lắm chỉ là một tên lính tuần nhỏ nhoi, luận lương bổng thì một tháng được bao nhiêu? Thật chẳng hiểu hắn làm thế nào mà moi được tiền đen, mới mấy năm đã mua được năm, sáu gian nhà, tuy rằng chẳng phải nhà cửa loại tốt nhất, nhưng cho người nghèo thuê mà tiền nhà hàng tháng cũng quá sức chịu đựng.

Giá còn chưa tính, có một hộ thuê nhà thiếu hắn hai tháng, họ không trả được, hắn tới cửa đòi tiền liền nhìn trúng con gái nhà người ta, cư nhiên dám làm trò trước mặt mẹ của cô bé, đóng chặt cửa, ở bên trong làm việc cầm thú. Việc này được báo lên phòng tuần bộ, thế mà bọn họ còn hợp tác đòi tiền thuê nhà, cô bé bị làm nhục kia bị xử theo tội mại dâm, còn việc kia chỉ là chơi gái để trừ nợ tiền thuê mà thôi…"

Mỗi một việc được nhắc tới lại khiến mọi người tức giận một lần.

Sau đó, Hoàng Vạn Sơn tiếp tục nói, càng nói càng phiền lòng, ai cũng lắc đầu than thở.

Hoàng Vạn Sơn bèn tổng kết: "Thời đại này ấy mà, tên nào làm quan thì tim gan đều đen xì, chẳng có tên nào tốt đẹp, toàn bộ đều đáng để thiên lôi đánh chết."

Hắn nói rất dứt khoát, rất lớn giọng, nhất thời không nghĩ tới việc Tuyên Hoài Phong ngồi đây cũng coi như một viên quan chức không lớn không nhỏ.

Tạ Tài Phục nhìn sắc mặt xấu hổ của Tuyên Hoài Phong, giải vây nói, "Cậu làm như vậy là vơ đũa cả nắm rồi, chẳng có lý lẽ gì cả. Số quan viên lòng dạ hiểm độc không ít, nhưng tại sao cậu không nhớ tới những quan viên vì nước vì dân? Lần trước, tại sao Tuyên tiên sinh lại trúng đạn?"

Nhất thời, lực chú ý của mọi người đều bị thu hút.

Đa số bọn họ đều không nhanh nhạy trong tin tức, hơn nữa hải quan tổng thự lại không thích truyền ra ngoài, việc Tuyên Hoài Phong bị trúng đạn là sau khi y xuất viện mới nghe thấy. Lúc này, Tạ Tài Phục nhắc tới nên mọi người mới hỏi: "Bên ngoài đồn là bị đám người buôn lậu thuốc phiện bắn, Kinh Hoa Lâu thiếu chút nữa bị hủy, chuyện đó đúng không?"

Mọi người quan tâm, đã vậy còn tỏ ra Tuyên Hoài Phong đã làm được chuyện gì đó rất tài, y càng xấu hổ, gật đầu nói: "Đúng là ở Kinh Hoa Lâu, chẳng qua là do tôi vừa vặn tới đó, vô ý trúng đạn. Người thực sự thực hiện việc này là tổng  trưởng chúng tôi, chính là vị vừa bị Vạn Sơn nói đấy. Ngài ấy mở tiệc ở Kinh Hoa Lâu để mai phục một kẻ buôn nha phiến tên Chu Hỏa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!