Gương mặt Tuyên Hoài Phong ửng hồng một trận.
"Sự thay đổi của con người thật khó lường.
Không ngờ mình có thể hoàn toàn tiếp nhận những lời nói vừa ngọt ngào vừa buồn nôn thế này."
Lập tức hỏi: "Chẳng phải như vậy đã vi phạm phương diện dục vọng của thân thể sao? Làm sao mà thân xác cũng có thể thăng hoa?"
"Trên người em có thương tích, dẫu có làm cũng chẳng thể tận hứng, hơi dùng lực một chút cũng sợ vết thương rách ra, anh càng phải chờ lâu hơn," Bạch Tuyết Lam cười mờ ám, "cho nên nếu muốn câu được cá lớn thì không ngại đợi thêm vài ngày, sau này ăn được một bữa sẽ càng vui vẻ. Hơn nữa…"
"Hơn nữa cái gì?"
"Hơn nữa, anh thể hiện lòng trung thành đến mức ấy, sau này muốn ăn thịt, đương nhiên em cũng sẽ luôn phối hợp, đúng không?"
Tuyên Hoài Phong cười mà không nói, xem như đồng ý.
Y hiểu, tuy rằng Bạch Tuyết Lam nói một tràng ngụy biện nhưng rốt cuộc cũng là nghĩ cho thân thể y, không hành động thiếu suy nghĩ, y càng cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc dịu dàng của hắn, sự dịu dàng không ai so sánh được.
Y vươn tay sang để Bạch Tuyết Lam nắm lấy, thân thể khẽ cử động, dựa vào lòng Bạch Tuyết Lam.
Nửa bên mặt dán lên lồng ngực Bạch Tuyết Lam, nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn, an tâm, hạnh phúc chìm vào giấc mộng.
Thời gian tiếp theo, những người bên ngoài lúc nào cũng trong tâm trạng thần hồn nát thần tính, còn Bạch Tuyết Lam thì một tay che trời, sắp xếp canh phòng trong vòng 500m bên ngoài phòng bệnh, có thể ngăn sẽ ngăn, biến căn phòng bệnh ngột ngạt này thành một thiên đường nho nhỏ.
Tuyên Hoài Phong được hắn che trở chăm sóc, y lại là người trẻ tuổi, từng ngày từng ngày trôi qua, vết thương dần hồi phục, không cần mỗi ngày đều chịu sự khổ sở khi thay thuốc, đồng thời cũng đã có thể xuống giường đi lại.
Tuy rằng tính cách y hơi lãnh đạm, nhưng chịu đựng gò bó lâu như vậy cũng chẳng nhịn nổi nữa, bám vách tường, đi hai ba vòng trong phòng bệnh liền thương lượng với Bạch Tuyết Lam: "Nếu vết thương đã ổn rồi thì không cần chiếm phòng bệnh của người ta nữa. Em muốn về nhà."
Bạch Tuyết Lam quan sát y, cười bí hiểm.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Em nói gì mà khiến anh cười quái dị vậy?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Nụ cười này của anh là ngạc nhiên, là vui mừng. Những lời em vừa nói có hai điểm rất hay."
Ở bên cạnh hắn một thời gian dài, Tuyên Hoài Phong phát hiện Bạch Tuyết Lam là tên am hiểu việc bới móc từng từ từng chữ của người khác, mỗi khi hắn bới móc, qua một hồi giải thích thì kiểu gì cũng xuất hiện những hàm ý rất ái muội, khiến người ta không thể phản bác.
Nghe hắn nói như vậy, tâm lý y vô thức nhẹ nhàng xao động, mỉm cười hỏi: "Hửm? Hai điểm nào tốt vậy?"
Bạch Tuyết Lam chậm rãi lên tiếng: "Cái thứ nhất là "rất muốn về nhà", để người ta nghe thấy sẽ có cảm giác muốn làm nũng, là cách dùng từ với những người vô cùng thân mật."
Tuyên Hoài Phong cực kỳ xấu hổ, liên tục nói: "Nói bậy, nói bậy. Tuyệt đối không có ý làm nũng, em không phải người nghiên cứu về quốc văn nhưng vẫn biết: từ trước tới nay, những này chưa bao giờ được giải nghĩa thành lời làm nũng." Kiên quyết không chịu thừa nhận.
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Được thôi, tạm thời gác cái thứ nhất sang một bên. Cái thứ hai thì nhất định em không thể phản bác."
Tuyên Hoài Phong nói: "Cái thứ hai là gì?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Cái thứ hai là "về nhà", chẳng phải cách dùng từ rất tốt sao? Trước kia, mỗi lần em nói thì đều là công quán, công quán của tổng trưởng, nói rất xa lạ. Bây giờ có tiến bộ rồi, chính miệng em cũng thừa nhận đó là nhà của chúng ta. Đương nhiên, trong lòng có người yêu thì cũng có nhà."
Tuyên Hoài Phong cẩn thận suy nghĩ lại, quả thật hắn nói không sai.
Trước kia, lần đầu tiên bước vào công quán, quả thật tim lẫn mật đều như muốn vỡ ra, cảm tưởng như bước vào địa ngục nhân gian vậy, có ai ngờ đến lúc này lại thốt ra từ "nhà"? Cứ thế, y cảm thấy trong lòng mình đang dâng lên cảm giác xấu hổ như đã phản bội.
Bạch Tuyết Lam thấy y vốn mỉm cười, bỗng nhiên lại lộ ra gương mặt buồn bã không vui, biết mình nhắc tới việc trước kia, chạm vào vết thương cũ của y, hắn vô cùng hối hận. Mặc dù hắn là kẻ tùy hứng bất kham, dứt khoát giam lỏng Tuyên Hoài Phong ở trong công quán, xâm phạm mạnh mẽ, thật ra hắn cũng rất chột dạ, không dám tiếp tục nhắc lại, Bạch Tuyết Lam cười gượng chuyển đề tài, ho khan hai tiếng, nói: "Không chỉ riêng em, đến anh ở trong bệnh viện này cũng buồn muốn chết, chờ lát nữa anh đi nói một tiếng, chiều nay lập tức xuất viện. Tuy nhiên vẫn phải gọi một bác sĩ cùng y tá tới đó ở một thời gian, đề phòng trường hợp vết thương xảy ra sự cố."
Tuyên Hoài Phong vốn là người hiền lành, thấy hắn xấu hổ ho khan nên không nhắc tới, yên lặng gật đầu.
Bạch Tuyết Lam đi ra ngoài phân bố công việc, Tống Nhâm canh phòng ở bệnh viện mấy ngày nay đã sớm chán phát điên, biết được về công quán, tất cả đều vui vẻ không thể kiềm chế, hơn nữa trước đây Bạch Tuyết Lam đã có lời, chờ Tuyên phó quan dưỡng thương xong, lúc trở về người nào cũng được lĩnh thưởng. Tống Nhâm thì chưa để ý, nhưng những hộ binh khác đã bắt đầu thầm tính toán xem lúc nhận được tiền sẽ tiêu thế nào.
Đến buổi chiều, mọi việc xử lý xong xuôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!