Chương 5: Part 1

Đến hoa viên, quả nhiên tất cả đều đã được chuẩn bị tốt.

Một loạt bia ngắm được đặt ở rất xa, trên đất có kẻ một đường thẳng, hẳn là vạch chuẩn, bên cạnh đặt một bộ bàn ghế kiểu Pháp, lưng ghế khắc hình hoa hồng.

Một chiếc ô che nắng cực lớn.

Tống Nhâm và hai vệ binh khác đứng bên trái chiếc bàn, bên phải có hai người hầu đang đứng khoanh tay.

Vừa thấy hai người một trước một sau tiến đến, Tống Nhâm thiếu chút nữa lại nghiêm người thực hiện quân lễ, tay vừa giơ lên cạnh đầu lại nhớ tới lời tổng trưởng nói không cần làm vậy, hối hả gập năm đầu ngón tay, cọ qua cọ lại trên đầu một phen, biến thành động tác gãi đầu.

Tuyên Hoài Phong vừa vặn đi tới trước mặt hắn, nhìn cẩn thận một lúc, không nhịn được cười: "Anh thật thông minh."

Tống Nhâm vừa tới dinh thự nên trước đó chưa được nhìn thấy Tuyên Hoài Phong, chỉ đối với y "kính đã lâu". Mặc kệ là quản gia hay đám người hầu, hoặc là những vệ binh cũ của dinh thự, chỉ cần nghe nhắc tới Tuyên sĩ quan thì tất cả bọn họ đều lộ sắc mặt ái muội, lúc nói chuyện với hắn lại lấp la lấp liếm. Tống Nhâm cũng dần nhận ra địa vị của người này trong dinh thự rất đặc thù, sâu không lường được. Ý niệm rất khó hầu hạ y cũng nổi lên trong đầu.

Nhưng đến khi nhìn thấy người thật lại hoàn toàn khác xa so với dự đoán.

Thấy Tuyên Hoài Phong khen mình, hắn cũng tươi cười.

Bạch Tuyết Lam thấy tình cảm giữa hai người thật tốt, lập tức đi tới, giả vờ vô tình hỏi: "Chuẩn bị tốt hết chưa?"

Tống Nhâm trả lời: "Tổng trưởng, tất cả mọi thứ đều đã sẵn sàng."

Bạch Tuyết Lam "Ừ" một tiếng, nhìn Tống Nhâm, hai con ngươi đen láy thoáng lướt qua bên trái, vừa đủ để một mình Tống Nhâm nhìn thấy.

Tống Nhâm biết đó là muốn hắn đi ra nơi khác.

Báo cáo xong liền chạy đi.

Bạch Tuyết Lam tươi cười, quay đầu lại: "Nhanh bắt đầu đi, để tôi xem cậu có thể bắn bao nhiêu phát mười điểm."

Tuyên Hoài Phong hoàn toàn không biết hắn vừa ăn một đĩa dấm chua vô vị, cũng cười nói: "Anh cứ việc đếm. À mà, vừa rồi anh nói sẽ có thưởng, nếu tôi thắng thì có thể yêu cầu phần thưởng không?"

Bạch Tuyết Lam bật cười: "Cậu chắc chắn là mình sẽ thắng? Tại sao không hỏi nếu thua sẽ nhận hình phạt như thế nào?"

Tuyên Hoài Phong bị ánh mắt của hắn đảo qua một lượt, ánh mắt đó cơ hồ xuyên thấu qua toàn da thịt, đến lưng cũng hơi nóng lên. Y lập tức không nói tiếp với hắn, cúi đầu đi ngang qua, toàn tâm toàn ý nạp đạn.

Bạch Tuyết Lam đi tới đứng sóng vai cùng y, cũng cúi đầu, nhìn những đầu ngón tay thon dài linh hoạt chuyển động, không giống việc chuẩn bị đạn dược giết người, ngược lại còn giống đang đàn dương cầm, khiến lòng người không khỏi rung động, không phát hiện ánh mắt mình trở nên cực kỳ đáng sợ.

Tuyên Hoài Phong chuẩn bị xong hai băng đạn, bỗng nhiên nâng mắt trừng hắn: "Sao anh cứ thích làm bừa như vậy hả?"

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Tôi lại làm gì sao?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Cả việc nhỏ như vậy cũng muốn chơi trò đấu tranh tâm lý với tôi sao? Đừng gây sức ép nữa, anh có tiếp tục trừng mắt như vậy tôi cũng không sợ đâu."

"Cạch" một tiếng đã nạp băng đạn vào.

Tuyên Hoài Phong cầm súng đến trước vạch ngắm trên mặt đất, đứng đúng vị trí, hai tay đưa lên ngang bằng vai, giật cò súng.

"Phanh!"

Mấy chú chim nhỏ đậu trên những thân cây gần đó cũng nhốn nháo chạy trốn.

Tuyên Hoài Phong thấy rõ điểm trên bia ngắm, quay đầu lại, đôi mắt như ngọc thạch đen láy nhìn Bạch Tuyết Lam, thản nhiên nói: "Sao nào? Tôi đã nói là không sợ anh mà."

Lời y nói ra mang theo một chút kiêu ngạo khiến người ta yêu thích, khóe môi nhếch lên nụ cười làm cho tâm can hắn cảm thấy ngứa ngáy.

Những lời nói vô tư không gò bó như vậy, sợ rằng trước kia chỉ có Lâm Kỳ Tuấn được hưởng. Có lẽ Tuyên Hoài Phong không tự phát hiện, nhưng Bạch Tuyết Lam lại lập tức nhận ra, một luồng nhiệt lập tức xông thẳng lên cuống họng, thiếu chút nữa còn khiến hắn muốn rơi nước mắt, hận không thể hóa thành một cơn mưa mùa xuân, khiến Tuyên Hoài Phong ướt một trận từ đầu tới chân mới được.

Nhưng một chút lý trí nhỏ bé còn lại nhắc nhở hắn không được dọa cho con thỏ trắng đáng yêu đang lại gần mình bỏ chạy, lập tức cất dấu toàn bộ cảm xúc trên gương mặt, bình tĩnh nói: "Mới có phát súng đầu tiên đã đắc ý như vậy sao? Chờ đủ hai mươi lần hẵng tính."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!