Nắm được penicillin trong tay, Bạch Tuyết Lam lập tức cầm chiếc hộp nhỏ, ngồi xe trở về bệnh viện. Vào phòng bệnh, ngoắc tay với Tôn phó quan, ấn chiếc hộp nhỏ vào trong lòng hắn, nói: "Cậu phải trông coi thứ này thật cẩn thận, bên cạnh đó còn phải quan tâm đến bác sĩ người Đức kia nữa, nếu như cậu ấy còn phát sốt thì vẫn như lệ cũ, không cần tiếc thuốc, sự an toàn của bệnh nhân vẫn quan trọng hơn."
Tôn phó quan biết Bạch Tuyết Lam trở về đây thì bản thân mình sẽ trở thành dư thừa, cười một tiếng, thức thời ôm hộp nhỏ ra ngoài.
Bạch Tuyết Lam quay đầu, tươi cười dịu dàng với Tuyên Hoài Phong trên giường.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Anh vội vàng cầm cái gì về mà tỏ ra thần bí vậy?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Chẳng phải là Penicillin đó thôi? Thật ra đã dùng hết rồi, anh sợ không đủ nên vội vàng tới bộ chỉ huy lấy thêm một ít tới."
Tuyên Hoài Phong ngẩn ra, y vốn không biết Bạch Tuyết Lam ra ngoài là vì thứ này, y không tán thành: "Em biết, thuốc này là thứ chịu sự quản chế, mấy ngày nay, chỉ cần em hơi sốt một chút là đã đem ra dùng, đúng là lãng phí đồ quý. Bác sĩ cũng nói rồi, em còn trẻ, tốc độ khép miệng của vết thương lớn, tới giai đoạn này thì không còn nguy cơ bị nhiễm trùng nữa.
Theo em thấy, anh nên mang thứ này trả lại bộ chỉ huy đi, nói không chừng còn có thể cứu thêm một mạng người nữa."
Bạch Tuyết Lam nói: "Vất vả lắm anh mới lấy được, tại sao phải mang trả lại?"
Tuyên Hoài Phong còn muốn khuyên, Bạch Tuyết Lam chặn lời y: "Được rồi, em bớt suy nghĩ đi, lấy tới đây cũng không hẳn cho em dùng. Chẳng lẽ anh không thể tự chuẩn bị cho bản thân mình? Người ta còn dùng vàng thỏi treo thưởng tính mạng của anh đấy thôi."
Tuyên Hoài Phong nhíu mày nói: "Làm tổng trưởng mà chẳng giữ mồm giữ miệng gì cả, đứng ở trong phòng bệnh lại còn nói mấy điềm xấu này nữa."
Bạch Tuyết Lam tặng cho y nụ cười đầy thâm ý, hỏi: "Em đang lo lắng cho anh? Anh rất thích cách em lặp đi lặp lại vấn đề này như mấy lão mụ tử ở nhà. Nếu không nhập được vào đôi mắt quý giá của em, sao có thể được em ân cần dạy dỗ thế này? Điều đó chứng minh trong mắt em có anh."
Cúi lưng, ghé môi lên đôi môi Tuyên Hoài Phong, một nụ hôn tràn ngập tình yêu.
Mấy ngày nay, Tuyên Hoài Phong đã quen với tính cách tùy tiện này của Bạch Tuyết Lam nên cũng chẳng phản kháng, vừa bất đắc dĩ lại vừa ngọt ngào thừa nhận nụ hôn của hắn.
Vành tai cùng tóc mai hai người quấn quýt bên nhau một lúc, Bạch Tuyết Lam an vị ngồi bên cạnh giường, một bên nắm lấy đôi tay thon dài của Tuyên Hoài Phong mà vuốt ve, một bên nói: "Vừa rồi anh ra ngoài một lúc, em có buồn không?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Cũng hơi buồn, cho nên em nghĩ đến việc khác."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Nghĩ cái gì?"
Tuyên Hoài Phong cảm thấy buồn cười: "Anh quản lý rộng quá đấy, chẳng những xen vào hành động, việc xuất nhập, đến nói chuyện với ai cũng muốn xen vào, bây giờ, đến việc trong đầu nghĩ gì mà anh cũng muốn trông coi."
Bạch Tuyết Lam ung dung đáp: "Tất cả đều phải quản. Em không cần kháng nghị nữa, vẫn nên thẳng thắn thì hơn. Rốt cuộc em nghĩ tới cái gì?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Em suy nghĩ việc phòng chống thuốc phiện lần trước đã nói với anh."
Bạch Tuyết Lam đau lòng nói: "Em đúng là đồ ngốc, mấy chuyện công vụ này cứ chờ tới khi vết thương lành lại rồi thương lượng tiếp, đâu cần nằm trên giường bệnh lo lắng? Mối họa thuốc phiện này cũng chẳng phải việc ngày một ngày hai."
Tuyên Hoài Phong nói: "Cũng vì tệ nạn thuốc phiện này không phải việc ngày một ngày hai, vì nó là căn bệnh trầm kha khó chữa nên mới cần nắm chắc thời gian hành động. Nói đi cũng phải nói lại, em nằm viện chẳng có việc gì làm, suy nghĩ một vài chuyện mới khiến bản thân an tâm hơn. Anh cứ nằm cả ngày trên giường giống em, đến công việc cũng không được phép nghĩ tới, để coi lúc đấy anh thấy thế nào?"
Bạch Tuyết Lam: "Được rồi, anh không tranh cãi với em nữa. Em thử nêu ý kiến của mình xem, chúng ta cùng nghiên cứu."
Vừa nhắc tới công việc, Tuyên Hoài Phong lập tức lên tinh thần, đôi mắt sáng ngời, "Đầu tiên, tuy việc hút thuốc phiện cần phải lên án, nhưng những người hút thuốc phiện trong nước ta không phải không có cách cứu chữa. Có người nhất thời lầm đường lạc lối, vì thế mà táng gia bại sản, hiểu được cái đen tối của thuốc phiện nên cũng muốn thoát khỏi nó, chỉ là không có biện pháp tốt để giới hạn cơn nghiện.
Quốc gia không thể bỏ mặc những người như thế, không thể để bọn họ tự sinh tự diệt."
Bạch Tuyết Lam lạnh lùng lên tiếng: "Loại người hút thuốc phiện này, mười người thì có tới chín người tự lao đầu vào, ít nhất cũng do tinh thần không kiên định. Hiện tại, đất nước còn chưa lo được cho những người sống lương thiện, nào có dư tinh thần quan tâm đến đám người không biết sống chết là gì như bọn họ?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Anh đã có thành kiến như vậy thì em còn biết nói gì nữa?"
Bạch Tuyết Lam vội vàng cười nói: "Anh còn chưa nói xong mà em đã giận rồi? Mặc dù anh nói vậy nhưng anh không phản đối ý kiến xây khu cai nghiện. Thứ nhất, việc này là để cho đám buôn ma túy biết, trên đời này vẫn có cách để những người hút thuốc phiện thoát khỏi tay bọn họ. Thứ hai, nếu quang minh chính đại xây khu cai nghiện, mọi người sẽ tự động biết việc hút thuốc phiện sẽ đem lại hậu quả xấu, bằng không chúng ta cần gì cấm đoán?
Cái này cũng giống như giết gà dọa khỉ, để cho tất cả mọi người biết được tình trạng thê thảm của những người nghiện ma túy, cảm giác sợ hãi khắc sâu vào tâm lý, cũng cảnh tỉnh được nhiều người."
Tuy lời hắn nói có chút bất đồng với điểm xuất phát của Tuyên Hoài Phong, nhưng nếu hắn đã đồng ý xây khu cai nghiện thì coi như trăm sông đổ về một biển.
Tuyên Hoài Phong biết lời hắn nói luôn tỏ ra bất cần nhưng chỉ cần nhắc tới việc gì là luôn giữ chủ kiến của mình, y cũng nhất thời khó lòng thay đổi cái nhìn cực đoan ấy, tiếp tục nói: "Lại nói thêm chuyện nữa cần phải thực hiện, tuy nhiên vẫn có vài việc khó qua."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!