Chương 48: Part 2

Tuyên Hoài Phong nghe nói mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày đều phải thay thuốc một lần, nhớ tới cơn đau khi nãy, y lập tức lộ ra vẻ sợ hãi.

Bạch Tuyết Lam lấy một chiếc khăn sạch sẽ giúp y lau mồ hôi trên trán: "Không cần sợ, mấy ngày này qua nhanh thôi, mỗi lần thay thuốc anh sẽ ở bên em."

Tuyên Hoài Phong im lặng một lúc lâu.

Cuối cùng y mới áy náy thở dài một hơi, nhìn Bạch Tuyết Lam, nói: "Bây giờ nhớ lại, lúc anh bị thương, em đối xử với anh không tốt, chẳng những không giúp đỡ công việc, ngược lại còn ba lần bảy lượt chọc anh tức giận. Nay đến phiên em… Thật sự không đáng để anh đối xử tốt như vậy."

Bạch Tuyết Lam đáp: "Cuối cùng em cũng biết trước kia em đối xử bất công với anh thế nào rồi đấy."

Tuyên Hoài Phong cười khổ: "Câu tiếp theo chắc không phải muốn hỏi em định bồi thường thứ vớ vẩn gì đấy chứ?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Bồi thường là bồi thường, có gì mà vớ vẩn hay không vớ vẩn?"

Những lời thì thầm thế này như có công hiệu tương tự morphine, hai người cúi đầu nói xong cũng dần quên cảm giác đau đớn khi nãy, bất giác dẫn đến nụ hôn ngọt ngào.

Bắt đầu từ hôm đó, Bạch Tuyết Lam lại càng quyết tâm, hắn kêu quản gia đem một thùng vật dụng của mình tới đây. Phàm là quần áo để thay giặt, đồ dùng cá nhân, tất cả đều được sắp xếp ngay ngắn, chiếm nguyên một ngăn tủ, nhìn vào giống như chuẩn bị trường kỳ ở lại phòng bệnh này.

Tuyên Hoài Phong biết bản thân ngăn không được, huống hồ đáy lòng y cũng mong lúc thay thuốc có hắn bên cạnh, vậy nên y cũng chẳng nói gì. Thế nhưng sau này thấy hắn ngay cả ban ngày cũng không chịu rời khỏi, y hiếu kỳ hỏi: "Đến công vụ mà anh cũng không làm? Sao thế được, nếu truyền ra ngoài thì em thành đầu sỏ gây chuyện đấy."

Bạch Tuyết Lam nói: "Không thành vấn đề, lúc anh bị thương ấy mà, chẳng lẽ hôm nào cũng phải tới nha môn làm việc? Anh đã nói qua với Tôn phó quan rồi, xử lý việc quan trọng trước, những văn kiện quan trọng ấy sẽ được mang tới đây, anh ký ở đây cũng vậy thôi. Nhìn này, anh còn mang con dấu to tướng của hải quan tổng thự theo nữa."

Hắn lấy con dấu ra, quơ quơ trước mắt Tuyên Hoài Phong.

Quả nhiên, mấy ngày tiếp theo, Bạch Tuyết Lam một tấc cũng không rời. Bên ngoài, Tống Nhâm dẫn binh cứ ba bước một tốp, năm bước một trạm, từ chối tất cả những người tới thăm. Tuyên Hoài Phong nằm trong phòng nên chẳng biết gì cả.

Trong vòng 500m, không có bất kể con kỳ đà nào tiến vào, hình thành thiên đường ngọt ngào nho nhỏ của Tuyên Hoài Phong và Bạch Tuyết Lam.

Dần dần, Tuyên Hoài Phong bắt đầu có thói quen để Bạch Tuyết Lam hỗ trợ mình làm việc thường ngày, cũng chẳng còn liều mạng cự nự như trước. Càng lâu dài, giữa hai người càng sinh ra cảm giác thân mật mà người khác không thể so sánh được, dường như còn thân hơn cả người thân trong gia đình.

Ngay cả ký ức lãng mạn cùng Lâm Kỳ Tuấn cũng dần nhạt nhòa.

Tuyên Hoài Phong ngẫu nhiên nhớ tới cũng sẽ cảm thán: "Trước kia, mình luôn cảm thấy tình yêu say đắm của Plato mới là đẹp nhất, thật ra, ngay từ khi chào đời, con người ta đã không cách nào tránh khỏi sự bao bọc của thể xác, không thể thiếu ham muốn ăn uống, chỉ chăm chú tới tình yêu trên cảm tưởng sao so được với tình yêu có thể chạm tới?

Thí dụ như khi thay thuốc, không có Bạch Tuyết Lam nắm tay mình, thật không dám tưởng tượng mình làm sao có thể chịu nổi cảm giác đau đớn khi cồn thấm lên miệng vết thương."

Lại nói tới mấy y tá kia, mấy ngày tiếp theo, mỗi lần thay thuốc đều phải tiêu đọc bằng cồn, lần nào Tuyên Hoài Phong cũng đau đến rơm rớm nước mắt, chỉ sợ Bạch Tuyết Lam đau lòng nên không dám kêu đau, cắn răng chịu khổ.

Dần dà, mủ trong vết thương cũng không còn nghiêm trọng như trước nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn phát sốt.

Điểm này khiến Bạch Tuyết Lam vô cùng phiền não.

Có đôi khi sáng sớm không sốt, buổi chiều lại lên thân nhiệt. Nếu buổi chiều không sốt, nói không chừng tới buổi tối lại thấy trán nóng lên.

Bạch Tuyết Lam coi việc chăm sóc cho Tuyên Hoài Phong còn quan trọng hơn tính mạng mình, không chịu nổi dù chỉ một chút ngoài ý muốn, cho nên nếu thân nhiệt y có nóng lên là sẽ có thầy thuốc tới tiêm, cư nhiên coi penicillin quý hơn vàng như nước lã mà dùng.

Sau cùng, bác sĩ người Đức kia cũng chịu không được liền khuyên nhủ: "Bạch tiên sinh, penicillin là thuốc vô cùng quý. Bệnh nhân sốt cũng không cao lắm, không cần thường xuyên tiêm thuốc, có lẽ chỉ cần chờ một lúc, không cần tiêm penicillin cũng…"

Bạch Tuyết Lam bực bội: "Người khác không được dùng nên cần phải chịu đựng. Cậu ấy thì khác, có thể dùng. Ông ít dong dài đi, chỉ cần để ý tới việc cho cậu ấy dùng theo phương pháp an toàn nhất là được."

Vì thế, không đến bốn ngày, mười liều penicillin có tiền cũng chẳng mua được đã dùng hết.

Tôn phó quan đi vào phòng bệnh báo cáo việc này với Bạch Tuyết Lam, còn nói: "Bác sĩ nói vết thương của Tuyên phó quan đã ổn định, khả năng nhiễm trùng không lớn, đại khái là không cần dùng tới penicillin nữa."

Bạch Tuyết Lam nói: "Chưa chắc, nếu lúc đó bất ngờ bị nhiễm trùng, lúc cần lại không có thuốc thì hại chết người."

Tôn phó quan hỏi: "Vậy làm sao bây giờ?"

Bạch Tuyết Lam: "Vẫn phải đi lấy tiếp mười liều đến đây, dự bị là hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!