Hai người ôm nhau ngủ một giấc.
Đến buổi sáng, thân nhiệt Tuyên Hoài Phong lại tăng lên, Bạch Tuyết Lam lập tức tỉnh lại, vội vàng tìm bác sĩ người Đức đến nhưng lời giải thích nhận được vẫn vậy: người trúng đạn bị sốt cao là việc thông thường.
May là Bạch Tuyết Lam mạnh tay, lấy một lần tới mười liều Penecillin nên cũng đủ dùng, chỉ cần mỗi lần sốt cao lại tiêm một mũi là được.
Tiêm thuốc, cơn sốt lại từ từ giảm xuống.
Cả ngày nay Bạch Tuyết Lam không chịu rời khỏi phòng bệnh, cứ ra ra vào vào trong này, bàn công việc với Tôn phó quan ở hành lang, ký văn kiện, sai người gọi điện tới hải quan tổng thự đốc thúc công việc, đương nhiên cũng không tránh khỏi việc gọi điện thoại về Bạch công quán căn dặn việc ăn uống của Tuyên Hoài Phong.
Không ngờ, lúc đổi thuốc ở vết thương của Tuyên Hoài Phong, khảo nghiệm cũng đã tới.
Bạch Tuyết Lam đang bàn bạc công việc với Tống Nhâm ở hành lang, y tá đẩy một chiếc xe sơn trắng lại đây, hắn biết là cần thay thuốc cho Tuyên Hoài Phong nên tạm thời gác việc với Tống Nhâm sang một bên, bản thân thì xoay người vào phòng bệnh.
Nhóm y tá tiến vào, thấy Bạch Tuyết Lam liền nói: "Chúng tôi cần thay thuốc cho bệnh nhân, mời ngài ra ngoài chờ một lát."
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Có gì không thể để tôi thấy? Không sợ nói cho các người biết, trước kia tôi cũng bị trúng đạn rồi."
Nhóm y tá biết hắn là người quan trọng, thấy hắn nói như vậy cũng chẳng khuyên nữa, bắt đầu làm việc.
Bạch Tuyết Lam vội hỏi: "Để tôi giúp một tay."
Vén một nửa chiếc chăn mỏng trên người Tuyên Hoài Phong lên, chỉ chừa lại đôi chân.
Y tá muốn cởi đồ bệnh nhân trên người Tuyên Hoài Phong, hắn lập tức nói: "Để tôi làm."
Dịu dàng cẩn thận cởi bỏ, lớp băng trắng xóa trên bụng Tuyên Hoài Phong lộ ra.
Y tá cười nói: "Ôi trời, tiên sinh, ngài không định làm hết công việc của chúng tôi đấy chứ?"
Bạch Tuyết Lam lại chẳng có tâm tình nói đùa: "Tôi sẽ không gỡ băng gạc, các vị là người chuyên nghiệp, thường dân như tôi kém hơn nhiều. Phải thật cẩn thận, đừng làm cậu ấy đau."
Tuyên Hoài Phong bị nhóm y tá quan sát, y thật sự không thể chịu được sự kỳ quái này, nói với Bạch Tuyết Lam: "Anh ra ngoài đi, có y tá ở đây rồi còn sợ gì nữa?"
Bạch Tuyết Lam: "Không phải, anh muốn ở lại để cổ vũ tinh thần cho em."
Tuyên Hoài Phong thở dài: "Anh cũng quá coi thường em đấy."
Lúc bọn họ nói chuyện, hai y tá cũng đã bắt đầu làm việc. Một người hí hoáy với mấy chiếc chai cùng kim tiêm, một người tiến lại gần gỡ bằng gạc trên bụng Tuyên Hoài Phong. Bạch Tuyết Lam ngồi ở đầu giường, để Tuyên Hoài Phong tựa đầu lên đùi mình, hắn nhìn chằm chằm, còn khẩn trương hơn cả việc trông thấy vết thương của bản thân, không ngừng dặn dò: "Cẩn thận một chút, nhẹ một chút, chậm chút, thời gian còn nhiều, không cần quá vội."
Ánh mắt hắn dọa người, miệng lại không ngừng mấp máy, y tá kia vốn đang bình tĩnh cũng bắt đầu hơi bối rối, bàn tay gỡ băng gạc hơi bất cẩn.
Tuyên Hoài Phong nhẹ nhàng nhíu mày.
Bạch Tuyết Lam cả giận: "Nhìn đi! Nhìn đi! Đã bảo cô cẩn thận rồi mà, không nghe thấy hả?"
Y tá kia đã có vài năm kinh nghiệm, từng gặp rất nhiều người nhà của bệnh nhưng chưa có ai như Bạch Tuyết Lam cả, cô không khỏi phản bác: "Tiên sinh, ngài đúng là… Ngài mà cứ như vậy thì chúng tôi không thay băng nữa, ngài tự đi mà làm."
Nói cũng kỳ lạ, mặc kệ mũ quan trên đầu có lớn đến đâu, chỉ cần là người tới bệnh viện thì dường như đều thấp bé hơn cả y tá.
Tuy rằng sống chết do trời, nhưng lúc bệnh tật mà đắc tội với những người này cũng là hành động ngốc nghếch nhất.
Bạch Tuyết Lam nghĩ đến việc vết thương của Tuyên Hoài Phong cần có những người này, hắn trừng mắt lườm cô một cái, đành phải im lặng.
Lần đầu tiên Tuyên Hoài Phong thấy hắn ăn mắng, lại còn bị y tá mắng nên không khỏi buồn cười, khóe môi vừa nhếch lên cũng vừa vặn băng gạc trên miệng vết thương bị vạch ra, y biến sắc, nhíu mày.
Bạch Tuyết Lam nóng ruột hỏi: "Thế nào? Đau lắm đúng không?"
Tuyên Hoài Phong chịu đựng nói: "Vẫn ổn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!