Chương 46: Part 2

Bàn công việc xong lại nói với chuyện tư, Tuyên Hoài Phong ngạc nhiên hỏi: "Sao hôm nay không thấy chị hai?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Muốn cô ấy tới đây làm gì? Anh chăm sóc em chưa đủ hả? Bây giờ Niên phu nhân là người có thai, không nên thường xuyên chạy tới bệnh viện, cô ấy nghe xong lời anh khuyên nên ở nhà nghỉ ngơi. Em muốn cô ấy tới đây thì anh đi gọi điện mời cô ấy tới thăm vậy."

Bạch Tuyết Lam cười từng tiếng bên cạnh tai y, hỏi: "Thế nào, lời anh nói khó nghe lắm sao?"

Tuyên Hoài Phong thầm nghĩ: "Hôm qua chị ấy còn khuyên em từ chức cơ mà, đương nhiên chị ấy rất có thành kiến với anh rồi, bây giờ bỗng nhiên gió đổi hướng chẳng phải rất lạ?"

Bởi vậy y lập tức suy đoán Bạch Tuyết Lam đã động tay động chân vào việc này.

Có điều, y chưa kịp khiến cho chị hai khó xử, nếu Bạch Tuyết Lam có thể giải quyết hòa bình cũng là việc tốt, cho dù có hơi động tay động chân cũng chẳng cần thiết phải bóc mẽ.

Y sẽ không tiếp tục truy hỏi.

Bạch Tuyết Lam ở bênh y một hồi lại hỏi: "Em đói bụng chưa? Có muốn ăn món gì không?"

Tuyên Hoài Phong cười rộ lên: "Làm bệnh nhân đúng là chán quá. Vừa phải nằm trên giường, không phải ngủ thì là ăn. Vừa rồi quản gia trong phủ của anh có phái người đem cháo tới, em đã ăn trước một bát rồi."

Bạch Tuyết Lam nói: "Đúng lắm, thức ăn trong bệnh viện không tốt, anh kêu quản gia mỗi ngày đều nấu ăn đem tới. Đồ trong nhà mình vẫn an tâm hơn."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Anh ăn chưa? Em ăn không hết, ở đó còn hơn phân nửa, vẫn sạch sẽ đấy. Nếu anh không chê thì ăn chút đi, hương vị rất ngon."

Bạch Tuyết Lam đến hải quan tổng thự bận rộn vài tiếng, công việc xong xuôi lập tức vội vã chạy tới bệnh viện, đến ngụm nước còn chưa uống nên quả thật có chút đói bụng. Hắn đi qua sờ sờ nồi cháo lớn, vẫn còn chút hơi ấm sót lại, bên cạnh nồi đặt một chiếc giỏ, trong đó có hai chiếc bát men trắng rất đẹp cùng hai đôi đũa, bên trên được phủ bằng một chiếc khăn trắng, thì ra hắn cũng chuẩn bị đồ đem từ công quán tới đây.

Hắn tự mình cầm lấy một bát cháo.

Trong bát cháo này có gan heo cùng thịt heo thái sợi, hương vị rất được lại dễ dàng đưa lên miệng, Bạch Tuyết Lam xì xụp ăn liền một lúc bốn năm bát, ăn đến chạm đáy nồi.

Tuyền Hoài Phong nghiêng người nằm trên giường, mỉm cười nhìn hắn.

Bạch Tuyết Lam không quay đầu lại cũng biết ánh mắt y đặt trên người mình, thân thể bỗng nhiên nóng ấm, tình cảnh như vậy cũng có thể dùng câu "im lặng thắng lời nói" để hình dung.

Hắn càng thêm ngoan ngoãn, ăn xong cháo, đi rửa tay, tiếp tục ngồi trở lại bên giường như cũ, chỉ kiểm tra trán Tuyên Hoài Phong liền thôi, cư nhiên không có chút ám muội muốn động tay động chân.

Không ngờ, thái độ khác thường của hắn ngược lại còn khiến Tuyên Hoài Phong không biết làm sao.

Nếu vẫn động chân động tay như thường ngày, không ngừng lộn xộn thì y còn biết đối phó, hiện tại Bạch Tuyết Lam vừa không lộn xộn cũng chẳng hôn loạn, chỉ có vẻ mặt điềm đạm, ngồi im như quân tử, đôi mắt màu đồng chăm chú nhìn mình khiến trái tim y đập loạn xạ.

Thình thịch! Thình thịch!

Trái tim này như có thể nhảy ra bất luận lúc nào, âm thanh tựa hồ có người bên trong nổi trống.

Tuyên Hoài Phong cũng tự biết tim mình bỗng nhiên đập nhanh, y vô cùng ngượng ngùng, trên mặt nóng nóng, thật chẳng biết do sốt hay xấu hổ. Trong lòng y cũng rất rõ ràng, cho dù giả bộ ngủ, chỉ sợ Bạch Tuyết Lam vẫn ngồi bên giường nhìn mình như vậy.

Tuyên Hoài Phong dứt khoát đề nghị với Bạch Tuyết Lam: "Ở đây cũng chẳng có việc gì khác để làm, không bằng mời anh vất vả một chút, dạy em vài câu tiếng Pháp đi."

Bạch Tuyết Lam vô cùng vui vẻ: "Được, anh là người rất thích dạy dỗ người khác. Ừm, trước hết cần phải nghĩ xem đã, dạy em cái gì mới tốt nhỉ?"

Bạch Tuyết Lam lộ ra dáng vẻ trầm tư, nghĩ một lúc liền nâng mi cười nói: "Anh biết rồi."

Tuyên Hoài Phong nói: "Mời tiên sinh lên lớp."

Bạch Tuyết Lam vui sướng nói ra vài cụm từ tiếng Pháp.

Tuyên Hoài Phong nhíu mày: "Anh nói chậm chút, em nghe không rõ lắm."

Bạch Tuyết Lam dùng giọng điệu trầm bổng du dương nhắc lại một lần: "Je t" aimais, je t" aime, je t" aime toujour. Em dựa theo lời anh nói rồi nhắc lại một lần xem."

Tuyên Hoài Phong theo hắn học tiếng Pháp được vài ngày nên cũng hiểu được mấy chữ, nhìn Bạch Tuyết Lam, bất đắc dĩ nói: "Em thực lòng muốn học mà anh lại nhân cơ hội chiếm lợi hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!