Lâm Kỳ Tuấn rời khỏi Bạch trạch, ngồi một mình ở hàng ghế sau vừa ngắm nhìn cảnh phố phường trôi qua ngoài cửa sổ, vừa tưởng tượng đủ loại hình ảnh bê bối của hai người Tuyên – Bạch trong phòng bệnh, những hình ảnh ấy không ngừng phóng đại trong não, cứ như vậy, hắn càng cảm thấy tâm can như bị người ta cắn nuốt.
"Trước kia Hoài Phong thân thiết với mình như vậy, mọi việc lúc nào cũng dễ hành động, tại sao mình lại dại dột buông tha cho lý do chính đáng ấy?
Nhìn qua hoàn cảnh hiện tại, trong thành phố này, người có bề ngoài tốt đến đâu cũng không so được với cậu ấy.
Nhìn làn da ấy, đôi môi, khí chất tao nhã ấy, đúng là chẳng ai sánh được.
Bạch Tuyết Lam đáng ghét kia lặng lẽ cướp người đi, đã vậy còn ở bên chăm sóc một tấc không rời.
Hắn cũng coi như lợi hại, sau lưng có anh họ làm tổng lý, hơn nữa lại dám dẫn người xông vào phủ tổng lý đòi thứ này thứ kia…"
Bỗng nhiên, tâm trí Lâm Kỳ Tuấn đảo vòng, không biết hắn đã bắt được thứ tốt đẹp gì đây.
Hắn ngồi yên lặng, suy nghĩ, một lúc sau mới thình lình ngồi thẳng dậy, vẻ mặt hưng phấn.
"Cái gì gọi là dẫn người xông vào phủ tổng lý đòi thuốc? Toàn là ăn nói bậy bạ!
Tối hôm qua mình còn mời tham sự Trần Đông Thăng của phủ tổng lý dùng cơm chiều, chẳng phải Trần Đông Thăng đã nói cả ngày tổng lý phải chạy đông chạy tây vì việc ở Kinh Hoa Lâu, bận rộn đến mức đầu đổ đầy mồ hôi, cuối cùng tới cục cảnh sát trấn an gã thính trưởng hay sao? Bạch Tuyết Lam tới phủ tổng lý tìm được ai?
Penicillin là thuốc quân dụng, số lượng rất hiếm, cho dù là tổng trưởng cục hải quan cũng không thể trực tiếp đem đi.
Bạch Tuyết Lam dựa vào cái gì mà mới một buổi sáng đã lấy được đồ vào tay?"
Lâm Kỳ Tuấn âm thầm hừ một tiếng.
"Biết ngay là tên họ Bạch này luôn cả gan làm loạn, tổn hại đến pháp luật kỷ cương.
Được lắm, dám đụng tay đụng chân tới đồ quân dụng!"
Lâm Kỳ Tuấn vỗ lên ghế, kêu: "Dừng xe!"
Ô tô phanh kít một tiếng, tài xế khó hiểu quay đầu nhìn hắn.
Lâm Kỳ Tuấn kêu dừng xe cũng do nhất thời quá kích động, sau khi kêu lên lại im lặng một lúc lâu, tim đập mạnh, đầu óc rối loạn nhanh chóng đảo vòng, rất lâu sao mới ra lệnh: "Về hiệu buôn tây trước."
Đến hiệu buôn tây, hắn nhanh chóng đánh một cuộc điện thoại, sau khi hỏi thăm tin tức mới vội vàng tìm số điện thoại người quen, gọi tới: "Tham mưu Hà Tất Thắng của bộ chỉ huy có đó không?"
Đầu dây bên kia trả lời: "Sau bữa trưa, Hà tham mưu đã xin phép ra ngoài rồi, mai ngài hãy gọi lại cho ngài ấy đi."
Lâm Kỳ Tuấn đang có việc nên chẳng muốn đợi lâu, lại hỏi: "Biết ngài ấy đi đâu không?"
Bên kia nói: "Nghe nói ngài ấy tới Phong Sơn ở ngoại thành, hình như đi tham dự hôn lễ của bạn thân."
Lâm Kỳ Tuấn vừa nghe đã nhớ ra.
"Đúng rồi, tháng trước lão Hà mới nói bạn hắn có quen một người bạn, hình như là tiểu thư họ Trương, là phụ nữ thời đại mới, cô ấy kết hôn với một anh chàng mới du học về nước, không thích lễ tiết kiểu cũ lại học theo thói quen của người ngoại quốc, muốn mời bạn bè tới dùng cơm tại nhà hàng tây phương trên Phong Sơn, đồng thời cử hành hôn lễ.
Nói vậy thì buổi tiệc ấy là hôm nay."
Lâm Kỳ Tuấn đã sớm biết thủ đoạn của Bạch Tuyết Lam, làm việc vừa nhanh vừa chuẩn, khó có thể nắm được nhược điểm của hắn, vậy nên lần này nhất quyết không được phép bỏ qua cơ hội.
"Việc này cần phải sớm báo với lão Hà để hắn sớm chú ý càng sớm càng tốt."
Lâm Kỳ Tuấn hạ quyết tâm, ngồi ô tô ra ngoài, vừa lên xe lập tức ra lệnh: "Ra ngoại thành, đến Phong Sơn. Nhanh lên, nhanh!"
Ô tô lao ra khỏi thành nhanh như chớp, đến khu đường đất là lập tức chạy về hướng Phong Sơn, tài xế bị hắn thúc giục chạy thẳng về phía trước nên không chú ý vừa ra khỏi thành, phía sau đã bị bám đuôi bởi hai chiếc ô tô đen.
Đi một hồi, xe cộ lui tới trên đường ngoại ô càng ít, hai chiếc xe hơi bỗng nhiên gia tốc xông lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!