Nghe cửa phòng cạch một tiếng, hình như Bạch Tuyết Lam đã ra ngoài, không quá lâu, cửa lại bị đẩy ra, có người ở phía sau y cứ lạch cà lạch cạch, không biết đang làm cái gì.
Tiếp đến, có người nhẹ nhàng nói bên tai: "Tỉnh dậy nào, ăn cái gì đó rồi ngủ tiếp."
Tuyên Hoài Phong đành phải mở mắt ra, nghiêng đầu liền ngửi được hương xà phòng thơm dịu, vừa nhìn Bạch Tuyết Lam đã thấy hắn mặc một bộ thường phục kiểu ngoại quốc, mái tóc đen bóng hơi ẩm ướt, chắc chắn mới tắm rửa xong rồi tới đây, sạch sẽ, rất có tinh thần.
Tuyên Hoài Phong nói: "Mới có chút thời gian như vậy mà đến cả đầu anh cũng gội xong, thần tốc quá đấy."
Bạch Tuyết Lam mỉm cười: "Em nghĩ rằng anh chỉ sống trong cảnh an nhàn, ăn chơi trác táng? Từ nhỏ anh đã dám theo bá bá tới tiền tuyến rồi, trong quân đội ấy mà, lúc tắm rửa còn có thời gian cho người ta lề mề? Động tác phải nhanh nhẹn, kéo dài sẽ bị ăn roi."
Tuyên Hoài Phong nói: "Trước kia anh đúng là đồ nghịch ngợm thích gây sự, cũng nên ăn vài roi của các bậc trưởng bối, có thế mới ngoan ngoãn một chút."
Bạch Tuyết Lam cùng y trò chuyện tâm sự như vậy khiến cả căn phòng như tràn ngập hơi thở mùa xuân, nheo mắt cười nói: "Bây giờ em cũng thường xuyên ngang bướng lắm, cứ gây sự với anh, vậy anh phải làm thế nào mới khiến em ngoan ngoãn đây?"
Lời này tà khí tận xương, Tuyên Hoài Phong không muốn nói tiếp, chuyển đề tài: "Không phải bảo em ăn cái gì mới ngủ tiếp hả? Đồ ăn đâu?"
Bạch Tuyết Lam như nhìn ra tâm tư y: "Đã chuẩn bị xong rồi, anh bưng tới cho em."
Tuyên Hoài Phong vội hỏi: "Nếu anh muốn tiêu độc thì… đừng bưng tới."
Bạch Tuyết Lam cười rộ lên: "Đút bằng thìa cũng không được hả?"
Quả nhiên hắn bưng một chén cháo thịt nóng hổi tới, cẩn thận đút cho Tuyên Hoài Phong ăn.
Thấy Tuyên Hoài Phong ngủ say hắn mới ra khỏi phòng bệnh, nói với Tống Nhâm: "Tuyên phó quan ăn xong rồi, cậu ấy mới ngủ xong, chắc cũng cần ngủ khoảng ba bốn tiếng, cậu ở ngoài này thêm người bảo vệ, cho thêm hai y tá vào trong chăn sóc. Tôi đi lo chút công vụ, khoảng ba tiếng nữa sẽ quay lại."
Hôm qua hắn mới náo loạn ở Kinh Hoa Lâu một trận, không đứng ra xử lý cục diện rối rắm kia là không thể.
Đủ loại truy nã bắt kẻ chạy trốn, phòng bị đám ác ôn phản công, tịch biên tài sản cùng quán thuốc phiện sống của Chu Hỏa, truy tra nguồn cung cấp, tất cả đều là việc quan trọng chờ người tới làm.
Chu thính trưởng của Cục cảnh sát nhận sự uy hiếp bằng thế lực của hắn, không biết có chịu nghe lời hay không, hoặc giả đang âm thầm gây rối.
Đây là mối tai họa ngầm, đương nhiên cũng phải cảnh giác.
Bởi vậy, tuy rằng rất muốn không rời Tuyên Hoài Phong một bước cũng chẳng còn cách nào, Bạch Tuyết Lam mang theo Tôn phó quan trở về hải quan tổng thự một chuyến, để hắn bố trí.
Hôm nay, Lâm Kỳ Tuấn vô cùng buồn bực.
Buổi sáng thức dậy vốn nghĩ rằng sẽ tới bệnh viện thăm Tuyên Hoài Phong, nhưng nghĩ tới sắc mặt hôm qua của Bạch Tuyết Lam, hắn cảm thấy trong quần áo bị giấu mấy cây kim vậy, cả người khó chịu.
Nếu không tới bệnh viện, thứ nhất: ngồi trong nhà càng thêm phiền muộn, thứ hai: Hiệu buôn tây cũng chẳng có chuyện lớn gì cần giải quyết.
Do dự, lăn lộn hết cả một buổi sáng, nhớ tới Bạch Vân Phi, hắn căn dặn tài xế chuẩn bị ô tô, sau đó đi tìm Bạch Vân Phi.
Lần trước xem như tạm biệt Bạch Vân Phi trong cảnh không vui, thường ngày tới đó đều đem theo lễ vật, hôm nay càng không thể tới tay không, hắn lại bảo tài xế lái xe về phía hiệu buôn tây, chọn một khúc vải Nhật Bản, cũng thêm một hộp ngọc nhỏ, muốn khiến cho Bạch Vân Phi vui mừng.
Đến Bạch trạch, trong phòng chỉ còn một mình gã cữu cữu của Bạch Vân Phi.
Bạch Chính Bình thấy Lâm Kỳ Tuấn xách đồ tới, hắn vô cùng vui mừng, vội vàng mời Lâm Kỳ Tuấn vào trong ngồi.
Lâm Kỳ Tuấn hỏi: "Chẳng phải cậu ấy bị bệnh sao? Làm gì lại ra ngoài?"
Bạch Chính Bình cười nịnh: "Đúng vậy, bệnh không nặng lắm mà nó lại chẳng chịu diễn, còn nói muốn nghỉ ngơi một mạch tới bốn năm ngày. Ngài nói xem, muốn nghỉ thì nghỉ đi, vậy mà có chịu nghỉ ngơi đàng hoàng đâu, cả ngày không thấy bóng người. Chiều hôm qua nó còn ra ngoài nữa, nói cái gì mà đi gặp phu nhân nhà họ Niên, gia đình bên đó cấp tiền hàng tháng, mời nó tới dạy diễn."
Lâm Kỳ Tuấn không khỏi chú ý, hỏi: "Có phải vị Niên xử trưởng làm việc cho cục hải quan?"
Bạch Chính Bình đáp: "Tôi làm sao dám hỏi chuyện của nó? Hỏi nó hai câu là nói đã cho rằng tôi muốn chìa tay xin tiền nó."
Vừa nói vừa đưa tay nâng mặt, mũi hừ hừ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!