Chương 43: Part 1

Thật ra, ngay lúc này, bên kia phòng bệnh chẳng qua chỉ tốn công tiêm một mũi thuốc.

Bạch Tuyết Lam cố tỏ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt lại không dám chớp, tập trung tinh thần nhìn thuốc Penicillin quý hơn vàng chầm chậm tiến vào cơ thể y, đột nhiên hỏi: "Vậy là được rồi?"

Hiện tại, bác sĩ người Đức đã biết hắn là người nóng nảy, mỉm cười nói: "Ngài… không cần sốt ruột."

Đặt ống tiêm rỗng sang một bên để y tá thu dọn, vỗ vai Bạch Tuyết Lam: "Ngài… chăm sóc cậu ấy."

Bạch Tuyết Lam nhìn sắc mặt ông có vẻ thật sự thoải mái, trong lõng cũng hiểu ra, chờ y tá thu dọn xong mới nói: "Mọi người ra ngoài đi, ở đây để tôi lo liệu."

Mấy y tá kia thấy hắn chỉ tốn một chút thời gian đã lấy được chỗ Penicillin hiếm có, hơn nữa còn có tới mười liều, điều này chứng tỏ hắn là người có phân lượng trong chính phủ, giọng điệu không khỏi cung kính hơn: "Ngài tự mình lo liệu sao? Vậy thì chúng tôi trộm lười biếng một chút cũng được. Chỉ có điều, cơn sốt của ngài ấy chưa hạ, khăn lạnh trên trán cần phải đổi thường xuyên.

Ngài biết cách đổi không?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Tôi biết."

Y tá thấy hắn kiên trì như vậy liền đổ một chậu nước lạnh đến, đặt bên cạnh giường, tiếp đó lại đặt hai chiếc khăn mặt sạch sẽ bên cạnh, cuối cùng mới ra ngoài.

Chỉ chốc lát, trong phòng bệnh chi còn lại hai người bọn họ.

Bốn phía im lặng, khoảng cách giữa hai người được kéo lại rất nhiều, trái tim Bạch Tuyết Lam thình lình nhảy liên hồi. Hắn tiến lại, chăm chú quan sát sắc mặt Tuyên Hoài Phong, hai gò má đỏ sẫm, chẳng biết có phải do sự an ủi khi lấy được Penicillin hay không, hắn cảm thấy màu đỏ này đáng yêu hơn nhiều, không giống màu đỏ trướng khi bệnh nặng.

Nhìn kỹ một chút, quả nhiên là mi mục như họa, chẳng có chút tì vết nào.

(Mi mục như họa: Mặt mày như tranh vẽ)

Bạch Tuyết Lam đang thất thần, thình lình, trên môi nhận được cảm giác ấm áp lại mềm mại.

Thế mới biết, hắn tiếp cận quá gần, cư nhiên còn hôn trộm Tuyên Hoài Phong một cái, trong lòng thầm nghĩ: "Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn là không tốt, nếu Hoài Phong biết, nhất định cậu ấy sẽ tức giận.

Cơ mà, chỉ cần cậu ấy bình an ở bên cạnh mình, cho dù có tức giận thì đó cũng là việc mỹ mãn.

Ngoài ra, hiện tại cậu ấy đang ngủ, làm sao biết được mình làm gì?

Chỉ là, nếu yêu một người lại phải trưng gương mặt giả tạo trước mặt người ta, thể hiện đủ loại thủ đoạn, vậy tình yêu nảy sinh thế nào được?"

Bạch Tuyết Lam thầm suy nghĩ, bản thân hắn đã gieo rắc không ít mầm móng lừa dối trước mặt Tuyên Hoài Phong.

Tỷ như, tối hôm đó ở Niên trạch, rõ ràng là hắn, nhưng chỉ sợ hiện tại Tuyên Hoài Phong vẫn ngỡ là Lâm Kỳ Tuấn.

Lại tỷ như, ngày đó, Tuyên Hoài Phong xin phép ra ngoài, bản thân không muốn cho y rời đi nên mới đặt túi chườm nóng trong chăn, làm bộ như sốt cao đến mức cả người nóng rực.

Thế nhưng, nói dối chưa hẳn đã là việc xấu.

"Thí dụ như hiện tại, nếu Hoài Phong cũng đang nói dối, cũng đang dấu một túi chườm nóng trong ổ chăn, vậy chẳng phải mình sẽ vui đến phát điên?"

Bạch Tuyết Lam nhịn không được, đưa tay lên phía trước sờ sờ.

Đương nhiên hắn không thể tìm được túi chườm nóng, chỉ chạm được quần áo cùng da thịt trên thân Tuyên Hoài Phong, mềm mại, nóng như mỡ rán.

Chăm sóc bệnh nhân là việc rất cực khổ, nhưng với Bạch Tuyết Lam mà nói, hắn chẳng biết thời gian đã trôi qua như thế nào. Vừa cẩn thận đổi chiếc khăn dần ấm lên, vừa buông lỏng tinh thần theo những tưởng tượng kỳ quái. Khi đó, thời gian dần trôi, nói nhanh không nhanh, nói chậm chẳng chậm, giống như con thuyền lạc hướng trong cơn sóng hỗn loạn.

Mà hắn đang ngồi ở đầu thuyền, si ngốc chờ đợi.

Cứ dập dềnh trên mặt nước như vậy, cuối cùng cũng chờ được Tuyên Hoài Phong trên giường bệnh ậm ừ một tiếng.

"Hoài Phong!"

Bạch Tuyết Lam lập tức hoàn hồn, cúi xuống rất gần, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên má y: "Em tỉnh rồi?" yêu chiều tươi cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!