Tuyên Hoài Phong sốt rất cao, y tá không ngừng đổi khăn lạnh trên trán y, hai má nóng đến đỏ bừng, nhìn qua thật giống có lửa cháy dưới lớp da như ngọc.
Bạch Tuyết Lam gọi một tiếng: "Hoài Phong!"
Không thấy Tuyên Hoài Phong phản ứng, tựa hồ đã hoàn toàn đánh mất tri giác.
Bạch Tuyết Lam âm thầm sợ hãi.
Trước đó, hắn biết là cần có Penicillin, đây là việc nằm trong tầm tay, cũng gọi là có chút chắc chắn, nhưng tình cảnh trước mắt lại khiến hắn không dám khẳng định, tim đập hỗn loạn.
Bạch Tuyết Lam lại gọi thêm vài lượt, Tuyên Hoài Phong vẫn nhắm nghiền hai mắt.
Ngược lại, y tá bên cạnh nói: "Tiên sinh, bệnh nhân đã như vậy rồi, cho dù có sét đánh bên tai cũng không mở mắt được đâu, ngài ấy làm sao nghe được tiếng ngài gọi chứ?"
Bạch Tuyết Lam nâng mắt lên, khí thế uy hiếp khiến cô cả kinh, lúng túng cúi đầu không dám nói nữa, sau đó mới đưa ánh mắt trở lại, cầm bàn tay Tuyên Hoài Phong đặt bên giường, đặt lên lòng bàn tay mình.
Ngón tay đặt trong lòng bàn tay càng gầy guộc hơn thường ngày, cũng vô cùng lạnh lẽo.
Hắn không biết làm gì khác, chỉ có thể chịu đựng từng giây từng giây, ngồi chờ Tống Nhâm mang Penicillin tới.
Đang chờ đợi, Tôn phó quan bỗng nhiên bước vào, báo cáo với hắn: "Tổng trưởng, Niên phu nhân đã tới, có để cô ấy vào đây không?"
Bạch Tuyết Lam bật thốt lên: "Không được."
Tôn phó quan nghe giọng hắn trầm như vậy, biết hắn đang phiền lòng nên không nói tiếp, vừa muốn đi ra ngoài, Bạch Tuyết Lam như nhớ tới cái gì, bỗng nhiêu sửa lời: "Chờ chút!"
Tôn phó quan lập tức dừng lại.
Bạch Tuyết Lam đứng lên, thong thả đi hai bước bên giường mới xoay người lại, nói với Tôn phó quan: "Bảo bên ngoài đừng ngăn cản, mời Niên phu nhân lại đây."
Tôn phó quan ra ngoài mời, chỉ chốc lát sau, Tuyên Đại Vân được vú Trương đang run rẩy dìu vào.
Vì hôm qua vú Trương đưa canh đến lại chẳng gặp được Tuyên Hoài Phong nên trong lòng cô càng thêm ghét Bạch Tuyết Lam, mơ hồ hiểu ra tên ác ôn này muốn giam lỏng em trai cô giống như tội phạm.
Bởi vậy, vừa vào đến cửa là sắc mặt cô đã rất khó coi.
Nhìn thấy Bạch Tuyết Lam đứng ở trong phòng lại làm như chẳng thấy ai, cũng không chào hỏi, lập tức bước tới bên giường, vừa cúi đầu liền thay đổi sắc mặt, cả kinh nói: "Ôi trời! Tại sao mặt lại đỏ thế này?"
Vươn tay sờ, thân nhiệt nóng như than hồng, cô càng hoảng hốt, vội vàng kêu lớn: "Hoài Phong, em nghe thấy chị gọi không? Hoài Phong! Làm sao thế này?"
Hiện tại, bác sĩ người Đức đã ra ngoài, chỉ còn lại hai y tá.
Một y tá nói: "Bệnh nhân phát sốt."
Tuyên Đại Vân vội quát lên: "Ai chẳng biết nó bị sốt? Bác sĩ chạy đâu rồi? Làm gì mà không nghĩ các trị bệnh?"
Y tá nói: "Bác sĩ đã khám qua rồi, chỉ sợ vết thương đã chuyển thành nhiễm trùng."
Tuyên Đại Vân hít sâu một hơi, sắc mặt chuyển sang trắng bệch.
Lúc trước cô từng nghe ba ba thuận miệng nói, nếu bị nhiễm trùng sẽ mất mạng, quân đội của ông vì căn bệnh này đã chết không ít người. Có lần đã cướp đi tính mạng của một sư trưởng, cũng là trên người trúng một phát đạn, hơn nữa không phải trúng ở nơi hiểm yếu, vết thương được băng bó cẩn thận nhưng chẳng hiểu lý do gì lại dẫn tới nhiễm trùng, mưng mủ, thối rữa tới tận xương, cuối cùng bỏ mạng.
Vú Trương không hiểu nhiễm trùng là cái gì, cũng chính vì không hiểu nên càng thêm sợ hãi, cẩn thận dò hỏi: "Đây không phải bệnh viện nước ngoài sao? Chắc người nước ngoài phải có biện pháp của họ chứ?"
Y tá thấy bà nói chuyện có vẻ quê mùa nên liếc mắt một cái, chẳng thèm trả lời.
Tuyên Đại Vân ngồi bên cạnh giường không ngừng run rẩy.
Tôn phó quan tiến tới an ủi: "Niên phu nhân, phu nhân không nên lo lắng. Tuyên phó quan là người trẻ tuổi, chắc chắn có thể vượt qua. Bác sĩ đã nói, nếu tới ngày mai mà cơn sốt hạ xuống có lẽ sẽ còn cơ hội."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!